RSS

Ai Cũng Có Thể Viết…

07 Th4

Tuliphantragiang

Tulip: Bài viết này Tulip sưu tầm tặng riêng cháu gái Huỳnh Minh Thảo Hiếu, với hy vọng chia sẻ của nhà văn “Best Sellers” này sẽ khuyến khích con trong việc viết lách “được như dì út” (Hiếu) để con có thể viết về Mẹ Thảo của con, người chị Thiên Thần của dì “như dì út viết về bà Ngoại” (Hiếu).  Chúc con tìm vui trong việc viết bằng cảm xúc của mình!  Nhớ rằng, dí út lúc nào cũng rất yêu con, và sẵn sàng chia sẻ cùng con những nặng nề do cuộc sống mang lại về mặt tinh thần!  Con và Thảo Nguyên nên thường xuyên tìm đến một Hội Thánh Tin Lành nào gần nơi các con đang ở trọ để lắng nghe Tiếng Chúa.  Đừng ngưỡng mộ dì út ở bất cứ điều gì cả, điều đó chỉ khiến dì cảm thấy xấu hổ.  Con người sinh ra đời lớn lên trong thể gian này đã xấu xa vô cùng rồi con ạ! hãy ngưỡng mộ và Tôn Thờ Đấng Tạo Hóa, Ngài là Thiên Chúa của dì, và của tất cả tội nhân.  Thiên Chúa yêu tội nhân, còn thế giới này thì ghét bỏ họ.  Thiên Chúa là Đấng đã thay đổi đời sống của dì, và ban cho dì sức mới mỗi ngày để cope mọi nghịch cảnh như con đã biết, đã thấy và đã hiểu!  Xin con ghi nhớ điều dì chia sẻ hôm nay!  Dì út yêu thương con rất nhiều!

Bạn có thích Viết Lách không?

Câu chuyện kể của chủ nhân vài cuốn sách best seller (bán chạy nhất):

Với tất cả những ai có mộng viết lách, tôi muốn hét to: “Đúng, bạn có thể làm được! Đúng, bạn có thể làm được! Mặc kệ những gì người khác nói!”.

Tôi không viết chuẩn, nhưng tôi biết cách khắc phục nhược điểm đó. Khi 15 tuổi, tôi tuyên bố trong lớp tiếng Anh rằng tôi sẽ sáng tác và minh họa cho những quyển sác…h riêng của mình. Gần nửa lớp cười khẩy, số còn lại thiếu điều té lăn ra khỏi ghế vì buồn cười. “Đừng có ngớ ngẩn. Chỉ những thiên tài mới trở thành nhà văn thôi”, giáo viên tiếng Anh sẵng giọng, “Mà học kỳ này em chỉ được một điểm D”.

Bị sỉ nhục, tôi òa khóc. Tối hôm đó, tôi viết một bài thơ ngắn, thật buồn vì những giấc mơ tan vỡ, rồi gửi nó tới tuần báo Capper’s Weekly. Ngạc nhiên làm sao, họ đăng nó, và gửi nhuận bút hai đôla cho tôi. Trời ơi! Tôi đã là một tác giả có bài đăng và được trả tác quyền. Tôi đem khoe giáo viên và lũ bạn trong lớp. Chúng phá ra cười. “Chỉ là thánh nhân đãi kẻ khù khờ mà thôi!”, giáo viên nói. Tôi đã nếm trải hương vị thành công. Tôi đã “bán” được tác phẩm đầu tay. Điều đó tuyệt hơn hẳn mọi điều bọn họ đã làm, và dù cho đó là “cú ăn may”, với tôi, vẫn cứ tuyệt như thường. Trong hai năm kế, tôi có hàng tá thơ, thư từ, chuyện cười, và các bài viết về mẹo vặt được đăng. Khi tốt nghiệp trung học (với điểm trung bình C trừ), tôi đã có cả một cuốn vở lưu lại các tác phẩm đăng báo của chính mình.

Tôi không bao giờ đề cập đến công việc viết lách của mình cho thầy cô, bạn bè, hay gia đình nghe một lần nào nữa. Bọn họ là những người giết chết những giấc mơ. Nếu phải chọn lựa giữa bạn bè và các giấc mộng, hẳn người ta sẽ luôn chọn cái thứ hai.

Nhưng đôi khi trong đời cũng có người ủng hộ những giấc mơ của bạn. “Viết sách là một việc dễ dàng”, người bạn mới đó bảo với tôi. “Bạn có thể làm được mà!” “Tôi không biết mình có đủ thông minh để làm điều dó không nữa”, tôi nói, bỗng dưng lại có cảm giác như hồi 15 tuổi, nghe văng vẳng bên tai chuỗi âm thanh cười cợt của mọi người. “Vớ vẩn!”, cô bạn nói, “Mọi người đều có thể viết sách nếu muốn”.

Vào thời điểm đó, tôi có bốn đứa con. Đứa lớn nhất mới lên 4. Chúng tôi sống trong một nông trại nuôi dê ở Oklahoma, cách xa người láng giềng gần nhất hàng trăm dặm. Tất cả những gì tôi phải làm mỗi ngày là chăm sóc bốn đứa con, vắt sữa dê, nấu ăn, giặt giũ và làm vườn. Cũng không có gì đáng phàn nàn. Khi con ngủ, tôi mới hí hoáy đánh đánh, gõ gõ trên chiếc máy đánh chũ cũ kỹ của mình. Tôi viết tất cả những gì tôi cảm nhận được. Mất đến chin tháng, giống như thai nghén.

Tôi chọn hú họa một nhà xuất bản, đặt bản thảo vào hộp tã giấy Pampers, loại hộp duy nhất mà tôi có thể tìm thấy ở nhà (tôi chưa nghe nói đến những chiếc hộp đựng bản thảo). Tôi gửi kèm một lá thư: “Tôi đã một mình viết cuốn sách này, hy vọng là quý vị thích nó. Tôi cũng tự vẽ các minh họa. Tôi thích nhất là các chương 6 và 12. Xin cám ơn”.

Tôi ràng dây quanh chiếc hộp tã và gửi nó đi mà không thiết gửi kèm them một phong bì dán tem ghi địa chỉ của mình, và tôi cũng không sao lại một bản nào của cuốn sách. Một tháng sau, tôi nhận được một hợp đồng, một khoản tiền tác quyền ứng trước và một thư yêu cầu tiếp tục viết những cuốn sách khác.

Crying Wind (Gió gào) trở thành cuốn sách bán chạy nhất (best seller), được dịch sang 15 thứ tiếng và chuyển cả sang dạng chữ Braille cho người mù, phát hành rộng rãi trên toàn thế giới. Tôi xuất hiện trong các chương trình truyền hình đối thoại (talk shows) phát ban ngày và thay tã cho con vào ban đêm. Tôi được những tua du lịch khuyến mãi từ New York sang California và Canada. Cuốn sách đầu tay của tôi còn trở thành tài liệu đọc bắt buộc tại nhiều trường của người Mỹ bản xứ ở Canada.

Tôi mất 6 tháng viết cuốn sách tiếp theo. Tôi gửi nó đi trong một cái hộp game Uncle Wiggley rỗng (tôi vẫn chưa nghe nói đến hộp đựng bản thảo). My Searching Heart (Trái tim tìm kiếm của tôi) cũng thuộc loại sách best seller. Tôi viết cuốn tiểu thuyết kế tiếp,When I Give My Heart (Khi tôi trao trái tim), chỉ trong vòng ba tuần lễ. Năm tệ nhất trong nghiệp viết lách của mình, tôi kiếm được hai đôla (năm tôi 15 tuổi, nhớ không?). Năm huy hoàng nhất, tôi kiếm được 36000 đôla.

Thường thì mỗi năm tôi kiếm được từ 5000 đôla đến 10000 đôla. Dĩ nhiên là khoản này không đủ để chi dùng, nhưng vẫn nhiều hơn hẳn so với một công việc bán thời gian nào đó. Tôi kiếm được nhiều hơn từ 5000 đến 10000 đôla so với nếu tôi không viết gì cả. Người ta hỏi tôi học trường nào, đạt được những trình độ gì, có bằng cấp gì để làm nghề viết văn. Câu trả lời là không gì hết. Tôi chỉ viết, thế thôi. Tôi không phải là một thiên tài, tôi không được trời phú cho năng khiếu bẩm sinh, và tôi còn không biết cách viết câu cú cho đúng quy củ nữa. Tôi lười, không gò mình theo một khuôn khổ nào hết, giành nhiều thời gian cho con cái và bạn bè hơn là viết lách.

Tôi chẳng có một cuốn từ điển từ vựng (thesaurus) nào mãi cho đến cách đây bốn năm, và tôi chỉ dùng cuốn từ điển Webster cỡ nhỏ mua ở Kmart với giá 89 xu. Tôi xài một máy đánh chữ kiểu ổ giá 129 đôla, mua cách đây sáu năm. Tôi không dùng đến một trình xử lý văn bản nào cả. Tôi làm tất cả mọi việc nấu nướng , lau chùi, giặt giũ phục vụ cho gia đình sáu người, và tranh thủ từng chút để viết. Tôi viết một cách chậm rãi trên những thếp giấy màu vàng, khi đang ngồi trên sofa với con, khi đang ăn bánh pizza. Khi nào viết xong sách, tôi đánh máy bản thảo rồi gửi tới nhà xuất bản.

Tôi đã viết tám cuốn sách. Bốn cuốn đã được xuất bản, ba cuốn vẫn trong giai đoạn xem xét. Một cuốn viết tồi. Với tất cả những ai có mộng viết lách, tôi muốn hét to: “Đúng, bạn có thể làm được! Đúng, bạn có thể làm được! Mặc kệ những gì người khác nói!”. Tôi không viết chuẩn, nhưng tôi biết cách khắc phục nhược điểm đó.

Viết dễ lắm, vui nữa, và ai cũng có thể viết. Dĩ nhiên, một chút may mắn thì có hại gì đến ai đâu nào?

Advertisements
 
10 phản hồi

Posted by trên 04/07/2013 in Văn (st)

 

10 responses to “Ai Cũng Có Thể Viết…

  1. thihanh

    04/07/2013 at 09:04

    đúng, nhưng nếu viết để giết người khác thì không nên viết *:*

     
    • Tulip Phan Trà Giang

      04/07/2013 at 09:45

      Còn đối với những kẻ sợ người khác công bố tự truyện về hành vi độc ác và lối sống bệnh hoạn của mình rồi tìm mọi cách bôi nhọ người viết thì em đánh giá thế nào? Đối với những kẻ ngụy tạo thông tin để đánh gục tinh thần người khác, em sẽ đánh giá ra làm sao? Những kẻ năm lần bảy lược thề thốt bỏ lối sống bệnh hoạn mà không hề bỏ, lợi dụng sự yếu đuối của người khác, chuyển thế “chủ động” để càng sống bê tha hơn thì em đánh giá ra sao?

      Ngôn ngữ em dùng rất giống một người. Người mà chị đã hy sinh cả tuổi thanh xuân để giúp anh ta hoàn lương. Nhưng bây giờ thì chị buông bỏ rồi. Chị kinh nghiệm rằng, sức người không làm được đối với con người này, chỉ có sức Chúa! Và khi chị buông bỏ, Chúa làm việc! Bài học về Đức Tin lớn nhất trong đời chị! Tạ ơn Chúa!

      Những câu hỏi của chị nghe nặc mùi tra tấn +S em nhỉ!?

       
      • thihanh

        04/07/2013 at 09:52

        đúng là sức người có giới hạn thôi sis, và chuyện muốn thay đổi người khác thì em cũng đã give up lâu rồi 🙂

         
      • Tulip Phan Trà Giang

        04/07/2013 at 09:54

        Đọc hết những “Tiếng Lòng” thật thà viết từ trái tim của em từ thời biết Trinh Nữ chị đây đã hiểu! Có phần ngưỡng mộ và…bắt chước em rồi! Viết cho bớt đau, và cho bớt cô độc! Ngồi mong…thay đổi…âu là chuyện viễn vông! Chị cũng đã give up! Nhưng em ạ! Khi chị ta em buông bỏ để sống trọn vẹn cho con cái, thì Đấng Tạo Hóa làm việc! Hãy Tin điều này em ạ!

         
      • thihanh

        04/07/2013 at 09:57

        vâng, phải cố gắng thế thôi sis à, vì ít ra cũng còn một chỗ để mình bám víu *.*

         
      • Tulip Phan Trà Giang

        04/07/2013 at 15:04

        Sis từng nghĩ! chưa đến cuối cùng chưa bỏ cuộc! Hôm nay sis đã bỏ cuộc rồi, Thi Hạnh có thể nhận biết là đã đến cuối cùng đối với sis rồi em ạ!

         
      • Hiếu Của Dì Út

        04/07/2013 at 12:59

        Hihihi… Dì ơi! từ nay, con sẽ xem sự chia sẻ của nhà văn đồng nội này là 1 động lực để con có thể viết lên những tiếng lòng của mình! Cảm ơn Dì!

         
      • Tulip Phan Trà Giang

        04/07/2013 at 17:59

        Nhất định không cho dì út đọc …nhật ký phải hôn? Thôi thì chỉ cho dì đọc …khúc con viết lúc dì út về đón Bà Ngoại sang Hoa Kỳ được hôn? Hay ngắn gọn hơn là đoạn sau khi tiễn dì út và bà Ngoại lên máy bay tại Tân Sơn Nhất cũng được vậy…dì út muốn biết…nhật ký con cái đoạn này…ướt đầm ra sao…hihihihi

        Đọc cho thật kỹ cảm nghĩ và những chia sẻ kinh nghiệm của nhà văn này, dì hoàn toàn tin vào một thực tế “ai cũng có thể viết” nếu họ muốn và không bị CẤM.

        Victor Hugo chưa học hết trung học con ạ, thế mà ông trở nên Đại Văn Hào thế giới chỉ nhờ vào sự giáo dục cực kỳ nghiêm khắc về Đạo Đức làm người của người mẹ yêu Chúa có phương pháp giáo dục và kỷ luật con cái nghiêm túc theo Thánh Kinh, thêm chút “xíu” năng khiếu Thiên Chúa ban cho mà Ông để lại cho đời rất nhiều kiệt tác mang tính Nhân Đạo giá trị đời đời!

         
  2. Hiếu Của Dì Út

    04/08/2013 at 11:22

    hihihi, Dì cho con giữ làm bí mật riêng cho con dì nhé! Mà Nhật Ký của Dì…có cho con đọc bao giờ đâu? hihihi

     
    • Tulip Phan Trà Giang

      04/08/2013 at 11:57

      Chọc con thôi, ai đi đòi đọc…nhật ký riêng tư của ai bao giờ? Nhật ký làm việc, nhật trình thì có thể đọc…nhật ký tiễn Ngoại và Dì của con dì không đọc cũng biết con viết gì rồi 🙂

       

TÁM (8) Nguyên Tắc Tham Gia Phản Hồi Và Quyền Của Tulip Phan Trà Giang.............. Bạn đọc phản hồi bài viết do Tulip đăng tải xin tuân thủ tám (8) nguyên tắc sau đây: (1) Để lại danh tánh rõ ràng. (2) Chỉ được dùng một (1) nickname và một (1) địa chỉ email duy nhất. (3) Phản hồi KHÔNG ĐƯỢC LẠC ĐỀ. (4) VIẾT BẰNG TIẾNG VIỆT CÓ DẤU. (5) Tránh dùng Tiếng Anh trong trường hợp có thể. (6) PHẢI có tính xây dựng, KHÔNG ĐƯỢC BÔI NHỌ CÁ NHÂN. (7) Từ ngữ PHẢI trong sáng. (8) Nội dung PHẢI rõ ràng và tích cực. Tất cả những phản hồi VI PHẠM bất kỳ nguyên tắc nào của Tulip Phan Trà Giang sẽ được xóa và chuyển sang spam mà không cần thông báo trước. Quản Trị Và Điều Hành Blog: Tulip Phan Trà Giang.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: