RSS

NHÁNH LAN RỪNG…

12 Aug


Tuliphantragiang

NHÁNH LAN RỪNG EM TẶNG ANH ĐÂU?

lan rung

Thỉnh thoảng cuối tuần Mây rời cư xá Đại Học Văn Khoa Đà Lạt, xuống Đức Trọng đi rừng cùng anh trai mình.   Đi rừng là đi đến đúng nơi mà linh hồn Mây muốn đến.  Mây yêu núi rừng hơn bất cứ thứ gì trên đời, bởi núi rừng đã gắn một phần đời của Cha Mẹ Mây với nó.  Có một lần, Mây bắt gặp nhánh phong lan rừng đang khoe nét đẹp kín đáo trên một trảng thông khô tận vùng rừng sâu Cà Nai.  Mây đã vất vả leo lên bẽ nhánh phong lan với cõi lòng vui như trẩy hội.  Sắp tới sinh nhật Anh rồi, mình sẽ tặng Anh một sự ngạc nhiên.

Trở về cư xá sinh viên Đà Lạt với nhánh phong lan rừng.  Mặc kệ mấy đứa bạn cùng phòng cứ đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn khi Mây dành nhiều thời gian cho nhánh lan rừng hơn là lo nghiên cứu học hành.    Nhánh lan rừng mỗi ngày một xinh tươi như mong muốn của Mây.  Còn chỉ vài tuần nữa, nhánh phong lan rừng sẽ cùng Mây khăn gói xuống Sài Gòn, sau đó Mây sẽ trở về Đà Lạt một mình, nhánh phong lan rừng phải ở lại.  Nó ở lại cùng Anh.  Mây đã nghĩ, nhánh phong lan rừng mà Mây lặn lội vào rừng tìm hái làm quà sinh nhật cho Anh, hẳn Anh sẽ trân quí nó lắm, giống như thời ấu thơ, Mây ra đồng gặp cây hoa dại, bứng cả gốc về khoe với Anh, Anh đã yêu quí nó, trồng nó trước cửa sổ phòng Anh.  Anh chăm sóc và nâng niu nó cho đến lúc Anh rời xa quê nhà vào Đại Học.  Anh còn căn dặn Mây “ở nhà em nhớ chăm nó cho Anh nhé!”.

Mây đã xuống Sài Gòn, đi thẳng vào cư xá sinh viên Đại Học Bách Khoa.  Anh Mây không có ở đó, Anh còn ở giảng đường.  Nhóm sinh viên tứ xứ trọ cùng phòng Anh nhốn nháo.  Nhanh như phong cách của đời lính, họ mặc quần áo chỉnh tề vào đón chào Mây như nghinh đón một…thủ trưởng.  Người này chạy đi mượn quạt máy (vì biết Mây từ xứ lạnh xuống), người kia chạy đi tìm nước đá lạnh về cho Mây uống.  Mây chỉ biết đứng như pho tượng nhìn những robot tự điều khiển lấy mình làm những việc mà Mây không hề đòi hỏi.  Rồi Mây rời phòng trọ khi không thể tiếp tục tiếp nhận những ánh mắt nhìn Mây như bị thôi miên.  Mây xuống ghế đá trước “lâu đài tình ái” của những nam sinh viên bách khoa ngồi chờ Anh mình mà đôi tay không rời nhánh phong lan rừng đang khát nước vì cái nóng bức của Sài Gòn.

Trời nghiêng bóng xế, Anh Mây đã về lại cư xá.  Anh em ôm nhau mừng rỡ.  Mây tặng ngay cho Anh nhánh phong lan rừng và hớn hở bảo “Quà sinh nhật cho Anh nè, là lan rừng em theo anh Trường vào Cà Nai hái đó!”  Anh đã rất vui.  Hôn em gái mình thay lời cảm ơn xong, Anh dắt Mây ra quán cơm sinh viên đãi em gái bữa cơm…rừng mừng sinh nhật của mình bằng những món ăn dân dã thật sinh viên.  Hôm đó, Mây đã rất vui và hạnh phúc.  Chia tay Anh, trở về Đà Lạt, Mây lúc nào cũng nhớ đến Anh, nhớ cử chỉ Anh nâng niu nhánh phong lan rừng.  Mây hạnh phúc vì biết Anh trai mình rất yêu thích nó.

Mây trở lại Sài Gòn vào dịp Lễ.  Lần này, Anh chờ Mây ở trước cửa cư xá sinh viên.  Anh định đưa Mây về nhà Dì Tơ để thăm Dì và ở lại đó cuối tuần.  Ra đến hàng nước, Anh dừng lại mua nước mía cho Mây, Anh gặp người bạn đồng hương đang học kế toán tài chính ở Thủ Đức, cô ấy rủ Anh đưa em gái xuống Thủ Đúc chơi thay vì lên An Sương.  Anh chần chừ rồi từ chối.  Riêng Mây hiếu kỳ đòi đi cho bằng được.  Thế là, Anh chìu em gái, họ cùng vào cư xá sinh viên Thủ Đức.  Bước vào phòng của các cô sinh viên có khác.  Mọi thứ ngăn nắp, xinh xắn và thoáng đãng.  Mây đảo mắt nhìn quanh căn phòng dễ thương, đôi mắt cô bỗng hoa lên và dừng hẳn lại ở một góc phòng thật xinh đẹp.  Nó xinh đẹp vì ở góc phòng đó, có một thứ gì trông quen thuộc đang khiến trái tim Mây vỡ òa vì đau đớn, nhưng cũng chính cái quen thuộc ấy lại đang làm tăng vẻ xinh đẹp cho cái góc phòng đáng ghét đó.  Mây đã cố giữ bình tĩnh cho đến khi rời khỏi căn phòng mà Mây dù ghét nó vẫn không thể phủ nhận chủ nhân của nó, cô gái đã mời Anh và Mây ghé thăm đã sắp đặt nó một cách thật xinh xắn, thật dễ thương.

Các cô sinh viên lịch sự tiễn khách đã trở vào phòng trọ, Mây quay sang nhìn Anh trân tráo.  Mây đưa hai tay lên cố tận lực của mình vừa đấm mạnh vào ngực Anh vừa gào trong thất vọng “PHAN CÔNG THÀNH, NHÁNH LAN RỪNG EM TẶNG ANH ĐÂU?”

 

TÁM (8) Nguyên Tắc Tham Gia Phản Hồi Và Quyền Của Tulip Phan Trà Giang.............. Bạn đọc phản hồi bài viết do Tulip đăng tải xin tuân thủ tám (8) nguyên tắc sau đây: (1) Để lại danh tánh rõ ràng. (2) Chỉ được dùng một (1) nickname và một (1) địa chỉ email duy nhất. (3) Phản hồi KHÔNG ĐƯỢC LẠC ĐỀ. (4) VIẾT BẰNG TIẾNG VIỆT CÓ DẤU. (5) Tránh dùng Tiếng Anh trong trường hợp có thể. (6) PHẢI có tính xây dựng, KHÔNG ĐƯỢC BÔI NHỌ CÁ NHÂN. (7) Từ ngữ PHẢI trong sáng. (8) Nội dung PHẢI rõ ràng và tích cực. Tất cả những phản hồi VI PHẠM bất kỳ nguyên tắc nào của Tulip Phan Trà Giang sẽ được xóa và chuyển sang spam mà không cần thông báo trước. Quản Trị Và Điều Hành Blog: Tulip Phan Trà Giang.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: