RSS

Điện Về Thăm Mẹ!

11 Oct


DC9

Tulip Châu Sa

Điện Về Thăm Mẹ…

“Reng Reng Reng…”
“Ui có điện thoại, có điện thoại con ơi!”
“Mẹ Mẹ ơi! Từ từ chứ hông là lại té nữa!” Tiếng chị Hai Mây văng vẳng qua điện thoại. “Nhanh coi thử em có gọi dề hông chứ con.”
“Chắc lại là thằng Thành hay con Vân nữa chứ ai, hai cái đứa kia làm gì nhắn miết mà hông gọi dề cho Mẹ hông biết nữa.”
“Đứa nào đó, Mây hả con!”
“Dạ hông Mẹ, con Hường đây!”
“Dữ hông sao Mẹ nhắn ngược nhắn xuôi mà hai chị em bây hông gọi dề cho Mẹ?”

Chị của Mây đánh trống lãng.
“Mẹ khỏe hông?”
“Khỏe, bữa nay thì khỏe rồi.  Hôm cuối tuần rồi Mẹ nằm mơ thấy em con…”
“Em con mà đứa nào Mẹ?”.  Chị Mây cắt ngang.
“Thì con Mây chứ đứa nào nữa.”  Chị của Mây giật thót cả người.
“Ui mấy đêm liền Mẹ có ngủ được đâu, Mẹ thấy bất ổn lo lắng quá.  Con Mây đâu rồi!?”

Chị của Mây cố bình tĩnh.
“Dạ! Để con lên kêu em nói chuyện với Mẹ nghen….Mẹ ơi!  Hai mẹ con nó bày biện đàn sáo đầy ra đây rồi lăn ra ngủ say sưa rồi Mẹ.”
“Con thấy em nó có khỏe hông? Nó còn uống nước rau má hông con? Cớ gì mà con mén cứ đau lên bịnh xuống!?”
“Ai nói Mẹ là em con bịnh?”
“Em mang đủ thứ bịnh ngặt nghèo, hổng biết trở nặng lúc nào con hổng thấy sao còn hỏi Mẹ?”
“Con biết, nhưng dạo này nó khỏe, đi làm bình thường”

“Ời! Dậy Mẹ bớt lo, siêng gọi dề cho Mẹ biết tin em nghe con, nói con Mây rãnh siêng gọi dề cho Mẹ.  Hơn một tuần rồi hông thấy nó gọi.  Thường buổi sáng nó đưa con đi học rồi là nó gọi cho Mẹ trên đường nó lái xe đi làm, cả hơn 10 ngày hông thấy nó gọi, mẹ lo hông ngủ được.  Hôm cuối tuần Mẹ nằm mơ thấy em con dề đây thăm Mẹ mà cứ ơm Mẹ khóc ròng, Mẹ hỏi gì nó cũng hông nói, chỉ khóc rồi nói xin lỗi Mẹ.  Giựt mình, Mẹ thức luôn tới sáng, hông biết nó có giấu Mẹ chuyện gì nữa hông?  Rồi cái thằng đó có đi dề giúp con Mây chuyện nhà chuyện cửa gì hông con?  Con ráng giúp cho em, coi chừng nó, con mén, hễ nghĩ đến nó là mẹ thương đứt ruột.  Cái đứa yêu mến Chúa trung thành chờ đợi thì hông ưng, đi ưng cái thứ thiên lôi thiên tướng hông xứng với mình một li.”

“Mẹ đừng nói động đến cái thằng đó, con Mây nó nghe nó hông thích, con với thằng Thành bị nó giận hoài cũng dì nói động đến cái thằng đó! Mà dạo này em con không sao, cắt cỏ thì có con trai chú hàng xóm giúp nó mỗi hai tuần, điện đài, tủ lạnh bóng đèn hư hỏng có ông Andy sát bên giúp nó.  Thỉnh thoảng cậu Josh với cô Lisa đó, mẹ nhớ hông, họ giúp con Mây đưa đón dới lo dạy dỗ hai đứa nhỏ ở nhà thờ.  Thằng Thành gọi điện cho con Mây hàng ngày, con Mây cảm thấy dui dì có Thằng Thành cầu nguyện cho nó và giúp nó những ý kiến tốt lành theo ý Chúa, Mẹ đừng lo nghĩ nhiều ảnh hưởng sức khỏe nghe Mẹ, con Mây nó biết, nó không dui đâu Mẹ!”

“Già rồi, sống chi cho tội con cháu, Mẹ thương con Mây.  Cái đứa hiếu thảo, hiền lành, thông minh lanh lợi nhứt trong năm chị em gái, có ngờ đâu mà cuộc sống gia đình nó cũng trần ai cuốc chĩa dậy đâu mà.  Biết trước cuộc đời nó cơ sừng xẻ tai dậy hồi nhỏ sinh nó ra Mẹ đã không chạy chữa thuốc men cứu nó, bóp mũi cho nó chết luôn thì giờ hồn thân nó có phải khỏe không…Sao Chúa hông thương nó mà mang nó đi theo Cha con cho khỏe cái xác nó, để linh hồn nó được yên nghỉ, sống đau khổ cả tinh thần lẫn thể xác dậy sống để làm gì?”

“Thôi Mẹ ơi! Con Mây nó còn hai đứa con thông minh dễ thương, hai đứa nhỏ thương Mẹ nó, đứa nào cũng trông giống con Mây, thằng Chương thì y choang rồi, con Thy thì càng lớn càng giống Mẹ nó lúc còn bé đó Mẹ.  Mẹ cứ lo nghĩ, con Mây nó biết nó buồn thêm.  Con Mây nó tự biết “cá không ăn muối cá ương” và chấp nhận hết, nó rất hối hận đã cãi lời Mẹ.  Mẹ giao phó nó cho Chúa đi, Mẹ cầu nguyện nhiều cho nó.  Mẹ lo nghĩ đến nó hoài, nó càng thấy nó có lỗi với Mẹ, cũng tội cho nó chứ Mẹ!”

Bà Mẹ cười cười trong nước mắt.

“Ời! con đừng có nói với em nó nghe nó buồn.  Con mén cái tính hay mũi dạ.  Sau bữa nằm mơ thấy nó khóc, Mẹ mấy đêm có ngủ nghê gì được, hôm Thứ Hai, ra sau nhà phơi mấy bộ quần áo, chóng mặt quá Mẹ té xuống nền đá, úi cha, mặt mày đầu cổ bầm hết, bữa nay thì đỡ rồi.  Có chị Hai dề ở lo cho Mẹ, chiều nay chỉ dề bển lo cắt rau hái chuối đi bán chứ để nó già, chín quá có bỏ chứ làm đách gì được con. Chiều nay mẹ con chị Thảo nói dề mà không biết có dề hông, tuần trước bé Hiếu nó bận học nghị quyết nghị quéo gì đó nên hai mẹ con nó hông dề được.  Mẹ nhắn con Hiếu tin cho dì Mây bảo ‘Ngoại bịnh nặng’ để dì gọi dề cho Ngoại, nhưng con Hiếu nói cả tuần nó hông nhận được tin gì của dì Mây hết, mà cũng không gặp dì trên mạng trên miết gì đó, chờ hoài hông thấy đâm lo nóng ruột, may quá, hôm sau dợ thằng Thành gọi dề nói em con bình thường, nó đang bận rộn công diệc dới hai đứa con, dậy Mẹ mới thấy đỡ mệt trong người.  Dợ chồng thằng Thành gọi Mẹ hoài, tháng nào cũng gởi sữa, thuốc men và quà để Mẹ chích thuốc, tiêu vặt.  Chị em con đừng có lo cho Mẹ.  Tiền lời rút ngân hàng Mẹ cũng đủ ăn.  Nói cho con Mây nó biết, nó mừng, nghe con!”

“Dạ! Con biết rồi Mẹ ơi! Cô Lisa và cô Heidi nói với con Mây ngày mai trong núi Hocking có tổ chức hội xem Lá Thu thay màu, họ khuyến khích nó đi, con và mấy đứa nhỏ cũng đi với nó.”

Chị của Mây nghĩ đến sức khỏe em mình yếu đi, phải chờ cho tinh thần ổn định lại Bác Sĩ Davis Thomas mới làm Angiogram cho Mây để định hình vị trí động mạch não phình ra sau đó mới làm phẫu thuật cho Mây, lòng chị thắt lại.  Đây mới là lý do mà Bác Sĩ Mizenko muốn em Mây phải ra ngoài tiếp xúc với thiên nhiên và thực hiện những điều em của chị yêu thích.  Mây nó thích rừng núi thiên nhiên.  Con Mây nó Tin rằng Chúa Jesus sẽ chữa lành căn bệnh gốc nội tâm bên trong của nó.  Căn bệnh này bây giờ trở nên trầm trọng, không chữa dứt thì các bác sĩ theo dõi bệnh tình của Mây sẽ không yên tâm điều trị hay làm phẫu thuật cho nó. Chứng thiếu máu phải được phục hồi nhanh chóng.  Bản thân con Mây phải sống cho mạnh mẽ đầy nội lực.  Nhưng tất cả những thứ này điều phải cần đến Thời Gian, vì thế em của chị, con Mây đành phải nuôi bệnh bất đắc dĩ.  Những điều này Mẹ mà biết được, đột quị là cái chắc.  Cứ nói dối với Mẹ mãi, chị và em trai mình, thằng Thành không thấy lòng bình an.  Con Mây lại quyết tâm không nói dối Mẹ về tình hình của nó nữa, nên không dám gọi về cho Mẹ cả hơn tuần lễ qua.

“Ời, cuối tuần chị em dì cháu ra ngoài hít thở khí trời cho thỏa mái con!”

“Dạ, con biết rồi Mẹ!”

Bạn không còn đủ tài khoảng để tiếp tục cuộc nói chuyện.  Tiếng người phụ nữ đang nói Tiếng Anh giọng Mỹ vừa dứt.  Chị Mây cúp máy, mở cửa xem Mây và con trai đang nằm…ngủ.  Nhẹ nhàng khép cửa, chị trở xuống Basement tìm giấc ngủ sau một tuần làm việc thêm giờ liên tục, ngủ để sáng mai dậy sớm cùng Mây đi ngắm Lá Thu ở vùng rừng núi Hocking Hills.

*******

Cửa phòng Mây vừa khép thì Mây cũng ngồi dậy gạt phăng đi dòng nước mắt bướng bỉnh không chịu chảy ngược vào tim.  Mây không ngủ lại được, ngồi ghi lại cú điện thoại đường dài của Chị gái gọi về thăm Mẹ.  Hai chị Vân, Hường và anh  Thành điều nói dối Mẹ một cách hết sức tự nhiên.  Riêng Mây, từ lúc con người đó khiến Mẹ của Mây gần như đột quị phải nhập viện vì thái độ cô hồn của hắn, Mây quyết định không nói dối Mẹ nữa.  Mây không gọi về thăm Mẹ là vì Mây sẽ không tránh được những câu hỏi của Mẹ hướng đến việc Mây khai báo thành thật rằng Mây đã phải nhập viện từ hôm Thứ Sáu tuần trước vì những chứng bịnh cũ mà Mẹ Mây ngày đêm âu lo cho Mây.

Ngồi nhìn ra cửa sổ, một mảng tối tối mờ mờ, trời đầy sao, trăng non đi dạo sang đến hướng Tây rồi, Mây nghĩ đến sáng ra, Mây sẽ đi xem Lá Thu, tác phẩm của Đấng Tạo Hóa.  Có lẽ giờ là lúc tốt nhất để Mây đến gần với Thiên Nhiên, vẻ đẹp nguyên thủy của Đấng Tạo Hóa tạo dựng ra ban tặng cho loài người, trong đó có Mây!  

Nghĩ đến những lời cay đắng từ đáy lòng Mẹ Mây vừa nói ra, Mây thầm nói:

“Mẹ ơi! tất cả những gì con đã trãi qua và sẽ trãi qua, ngày xưa, Cứu Chúa Jesus điều đã trãi qua hết rồi Mẹ ạ.  Ngài từng chịu nhiều thử thách và cám dỗ, nhưng Ngài đã chiến thắng.   Mẹ ơi!  Con sẽ chọn con đường Chúa Ngài đã đi để con chiến thắng hoàn cảnh khắc nghiệt này, con sẽ sống dù chỉ một ngày thực sự hạnh phúc rồi về với Chúa con sẽ rất vui.  Con chắc chắn sẽ làm được, vì Chúa Jesus Ngài đã hứa, con chọn đi theo Ngài thì Ngài sẽ ban ‘quyền’ và ‘phếp’ cho con để con vượt qua và đắc thắng ma quỉ.  Mẹ đừng để bụng, đừng nhìn vào những gì hiện tại ma quỉ đang ném bùn vào mặt con như nó từng ném vào mặt Chúa ngày xưa, đày đọa tinh thần, lẫn thể xác con như chúng nó đã đày đọa nhục hình Cứu Chúa Jesus của chúng ta ngày xưa, con xin Mẹ hãy hình dung đến, bằng sức Chúa, con sẽ thắng nó như thế nào trong tương lai Mẹ nhé!   Nguyện xin Chúa luôn gìn giữ tâm linh Mẹ mạnh mẽ, tâm hồn Mẹ yên bình và thân thể Mẹ khỏe mạnh! Amen!

 
 

TÁM (8) Nguyên Tắc Tham Gia Phản Hồi Và Quyền Của Tulip Phan Trà Giang.............. Bạn đọc phản hồi bài viết do Tulip đăng tải xin tuân thủ tám (8) nguyên tắc sau đây: (1) Để lại danh tánh rõ ràng. (2) Chỉ được dùng một (1) nickname và một (1) địa chỉ email duy nhất. (3) Phản hồi KHÔNG ĐƯỢC LẠC ĐỀ. (4) VIẾT BẰNG TIẾNG VIỆT CÓ DẤU. (5) Tránh dùng Tiếng Anh trong trường hợp có thể. (6) PHẢI có tính xây dựng, KHÔNG ĐƯỢC BÔI NHỌ CÁ NHÂN. (7) Từ ngữ PHẢI trong sáng. (8) Nội dung PHẢI rõ ràng và tích cực. Tất cả những phản hồi VI PHẠM bất kỳ nguyên tắc nào của Tulip Phan Trà Giang sẽ được xóa và chuyển sang spam mà không cần thông báo trước. Quản Trị Và Điều Hành Blog: Tulip Phan Trà Giang.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: