RSS

Category Archives: Anh Tôi

If Cry Can Help…


DC9
Tulip Châu Sa

If I cry and the pain can go way, I would love to do so…it’s not… she is my sister-in-law, and he is my children’s father, they both were born and grew up in the same circumstances.  Me and my brother were born and grew up in opposite circumstances with them.  My brother and I have Jesus in our lives and we are holy by HIM, she and he are not.  She is being used by him, they both live in sins… Jesus! Why did you put me and my brother in this situation!?  My brother was suffered by me just because I tried to protect this terrible man and blamed all bad things on my brother… Why did we have to be suffering again and again…Please answer me Father! Please, please help me and my brother be strong enough to forgive them! Oh, Jesus! Please take them out of this valley of sins so my brother and I can be rescued from their sins NOW! NOW FATHER!


Sister! I want to encourage you with this scriptures, the POWER of our Heavenly Father:
Psalm 46-1-3

“God is our refuge and strength, an ever-present help in trouble.Therefore we will not fear, though the earth give way and the mountains fall into the heart of the sea,though its waters roar and foam and the mountains quake with their surging.”

Take your freedom to do what you believe He wants you to do.  Proclaim what is positive, not negative. Do with your faith, and you will see the difference IN THE MIGHTY NAME of JESUS CHRIST! DO NOT forget there is POWER in the name of Jesus.  Remember there is POWER in the blood of Jesus to break EVERY chain! Shout Hallelujah, even deeper and deeper in your heart. SHALOM!!! Focus on Him or the problem will become bigger. I’ll pray for you, my dear sister!

Pastor Phạm Thiên Ân

Rất tiếc là không thể tâm tình và chia xẽ với bạn trong khi bạn bị disconect như thế nầy. Mình có một lời khuyên cho bạn.  Lời Chúa trong Mathiơ 5: 11-12 nói như thế nầy: ” Khi nào vì cớ ta mà người ta mắng nhiếc, bắt bớ, và lấy mọi điều dữ nói vu cho các ngươi, thì các ngươi sẽ được phước. Hãy vui vẻ, và nức lòng mừng rỡ, vì phần thưởng các ngươi ở trên trời sẽ lớn lắm; bởi vì người ta cũng từng bắt bớ các đấng tiên tri trước các ngươi như vậy.”

Miệng thế gian mình không control được những gì người ta muốn nói và đã nói. Cho dù là người ta nói tốt hay xấu thì mình vẫn “vững như kiềng ba chân”. Quan tâm, chú ý đến miệng người đời làm gì? Thậm chí là những người thân yêu trong gia đình. Có ai hiểu được lòng ta chứ?

Mình biết rằng mình sống là vì danh của Chúa và làm vinh hiển danh Ngài. Đem tình yêu và những lời dạy của Chúa cho thế gian trong đó có những người xung quanh chúng ta chưa biết về Chúa. Hãy sống xứng đáng với ân điển mà Chúa đã, đang và sẽ ban cho chúng ta. Đừng sống vì một mục đích nào khác ngoài sống để hầu việc Chúa.

Tuy biết rằng kim châm không tới thịt mình thì mình không biết đau. Nhưng mình hoàn toàn hiểu được hoàn cảnh và tâm sự của bạn đã phải chịu đựng trong suốt 14 năm qua. Cảm ơn bạn đã tin tưởng và chia sẽ những tâm sự với mình. Mình luôn cầu nguyện Chúa dẫn dắt bạn và hai cháu!

Phước hạnh mà Chúa ban cho chúng ta, chúng ta nhận lãnh. Còn họa mà Ngài muốn thử thách trui rèn chúng ta, chúng ta không nhận lãnh hay sao? Hãy nhận lãnh tất cả và tạ ơn Chúa về những ơn phước mà Ngài đã, đang và sẽ ban cho chúng ta cũng như về tất cả mọi hoạn nạn, hiểu lầm, vu khống, bịa đặt, oan uổng mà chúng ta phải chịu. Đức Chúa Trời không chịu khinh dễ đâu vì ai gieo giống chi thì sẽ phải gặt giống ấy.

Hãy bước đi trong sự yêu thương và sự sáng mà Chúa đã đem đến cho chúng ta. Đừng vì những thử thách chung quanh khiến cho chúng ta ngã lòng. Như vậy thì chúng ta đã thua ma quỉ rồi phải không? Hãy dục lòng mạnh mẽ vì biết rằng ” dù khi chúng ta đi trong trũng bóng chết thì cũng sẽ không sợ hãi gì vì Chúa ở cùng chúng ta. Cây trượng và cây gậy của Ngài nâng đỡ và an ủi chúng ta. Ngài sẽ dọn bàn cho chúng ta trước mặt kẻ thù nghịch..Phước hạnh và sự thương xót của Chúa sẽ theo chúng ta đến muôn đời.” Hãy mạnh mẽ lên DC nhé…

Chúc bạn và gia đình một mùa Giáng Sinh thật hạnh phúc, vui mừng và bình an.”

Pastor Nguyễn Bá Trọng.

 

Early Birthday Dinner on Saturday Night…


DC9

Tulip Châu Sa

Early Birthday Dinner on Saturday Night…

Còn 1 tuần nữa mới đến sinh nhật chị Bé.  Tuy nhiên, cậu mợ đãi sinh nhật chị Bé sớm vì lâu rồi cậu mợ và hai em Scott, Sally chưa dự lại sinh nhật của Trúc Anh!  Bữa cơm tối mừng sinh nhật sớm của Trúc Anh thật vui tại nhà hàng Silver Seafoods.  Thức ăn Trúc Anh chọn rất ngon nhưng hình như cả nhà vui quá không để ý đến thức ăn có ngon như ngày xưa không…

SONY DSCSONY DSCHai chiếc áo này do chị Bé chọn mua (vào dịp chị sang New Jersey mùa hè qua thăm gia đình người Mẹ Tinh Thần của chị) về tặng Scott và Calvin…Bị ép chụp hình nên cả hai…tài tử trông…dzui dễ…sợ.. 🙂

SONY DSC

SONY DSCThi Thi được cậu Thành mời thay mặt gia đình cầu nguyện đặt biệt cho chị Bé và cầu nguyện xin Chúa chúc phước, thanh tẩy thức ăn và tạ ơn Chúa trước khi cả nhà cùng nhau dùng bữa tối bên nhau….

SONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSCSONY DSC

SONY DSC

My lovely family!!!  This is the warmest moment that we ever have had after a long time apart…Thanks our Heavenly Father!

 

Vietnamese Sour Vegetables Soup-Canh Cải Chua


me 9

Tulip Châu Sa

Canh Cải Chua

Món canh cải chua nấu thịt bò này dùng với cơm nóng, thêm trái ớt hiểm Thái Lan, thích hợp cho mùa lạnh.  Ấm cõi lòng!

Chợt nhớ lâu rồi mình chưa nấu lại món canh này! Phải như còn Cha như ngày xưa, và mình còn có thể sống ở Chicago như ngày xưa… Mình chắc nấu thường xuyên món canh này cho Cha và anh trai mình dùng lắm đấy!  Lại thấy thương và nhớ Cha, nhớ Anh mình quá!  Ước gì cứ như ngày xưa, sống bên cạnh những người thương yêu của mình mãi mãi nhỉ!  Rõ là mình đang ngớ ngẩn…

 

Nguyên liệu:

Cải Chua (tự làm hay mua ngoài shop sản phẩm của Nhật hay Đại (Nam) Hàn, tránh 100% sản phẩm của bọn tàu khựa-Trung Quốc!), cà chua chín thái múi cam, thịt bò dăm, hoặc xay ướp tiêu muối bột nêm Nhật Bản và nước mắm ngon (của Thái Lan hay Việt Nam), hành tây thái múi cam, hành lá, ngò rửa sạch thái khúc.

Khử một tí dầu ô liu với gốc hành lá, cho cà chua vào chảo xào trước, sau đó là cải chua (đã được rửa kỹ) và hành tây vào xào chừng 5 phút, cho ra bát. Dùng chảo củ cho nước lã vào nấu sôi, cho thịt bò vào nấu độ dăm ba phút, nêm nếm nước soup vừa ăn, cho hỗn hợp cải chua vào, nêm lại lần cuối. Khi ăn (nóng) cho thêm hành, ngò lá và tiêu bột.

 

Branch Of Wild Orchid (short story)


DC9

Tulip Châu Sa

Branch Of Wild Orchid
Dedicate to my Brother- Thanh Phan

Nhánh Lan Rừng
(Repost)

lan rung

Thỉnh thoảng cuối tuần Mây rời cư xá Đại Học Văn Khoa Đà Lạt, xuống Đức Trọng đi rừng cùng anh trai mình.   Đi rừng là đi đến đúng nơi mà linh hồn Mây muốn đến.  Mây yêu núi rừng hơn bất cứ thứ gì trên đời, bởi núi rừng đã gắn một phần đời của Cha Mẹ Mây với nó.  Có một lần, Mây bắt gặp nhánh phong lan rừng đang khoe nét đẹp kín đáo trên một trảng thông khô tận vùng rừng sâu Cà Nai.  Mây đã vất vả leo lên bẽ nhánh phong lan với cõi lòng vui như trẩy hội.  Sắp tới sinh nhật Anh rồi, mình sẽ tặng Anh một sự ngạc nhiên.

Trở về cư xá sinh viên Đà Lạt với nhánh phong lan rừng.  Mặc kệ mấy đứa bạn cùng phòng cứ đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn khi Mây dành nhiều thời gian cho nhánh lan rừng hơn là lo nghiên cứu học hành.    Nhánh lan rừng mỗi ngày một xinh tươi như mong muốn của Mây.  Còn chỉ vài tuần nữa, nhánh phong lan rừng sẽ cùng Mây khăn gói xuống Sài Gòn, sau đó Mây sẽ trở về Đà Lạt một mình, nhánh phong lan rừng phải ở lại.  Nó ở lại cùng Anh.  Mây đã nghĩ, nhánh phong lan rừng mà Mây lặn lội vào rừng tìm hái làm quà sinh nhật cho Anh, hẳn Anh sẽ trân quí nó lắm, giống như thời ấu thơ, Mây ra đồng gặp cây hoa dại, bứng cả gốc về khoe với Anh, Anh đã yêu quí nó, trồng nó trước cửa sổ phòng Anh.  Anh chăm sóc và nâng niu nó cho đến lúc Anh rời xa quê nhà vào Đại Học.  Anh còn căn dặn Mây “ở nhà em nhớ chăm nó cho Anh nhé!”.

Mây đã xuống Sài Gòn, đi thẳng vào cư xá sinh viên Đại Học Bách Khoa.  Anh Mây không có ở đó, Anh còn ở giảng đường.  Nhóm sinh viên tứ xứ trọ cùng phòng Anh nhốn nháo.  Nhanh như phong cách của đời lính, họ mặc quần áo chỉnh tề vào đón chào Mây như nghinh đón một…thủ trưởng.  Người này chạy đi mượn quạt máy (vì biết Mây từ xứ lạnh xuống), người kia chạy đi tìm nước đá lạnh về cho Mây uống.  Mây chỉ biết đứng như pho tượng nhìn những robot tự điều khiển lấy mình làm những việc mà Mây không hề đòi hỏi.  Rồi Mây rời phòng trọ khi không thể tiếp tục tiếp nhận những ánh mắt nhìn Mây như bị thôi miên.  Mây xuống ghế đá trước “lâu đài tình ái” của những nam sinh viên bách khoa ngồi chờ Anh mình mà đôi tay không rời nhánh phong lan rừng đang khát nước vì cái nóng bức của Sài Gòn.

Trời nghiêng bóng xế, Anh Mây đã về lại cư xá.  Anh em ôm nhau mừng rỡ.  Mây tặng ngay cho Anh nhánh phong lan rừng và hớn hở bảo “Quà sinh nhật cho Anh nè, là lan rừng em theo anh Trường vào Cà Nai hái đó!”  Anh đã rất vui.  Hôn em gái mình thay lời cảm ơn xong, Anh dắt Mây ra quán cơm sinh viên đãi em gái bữa cơm…rừng mừng sinh nhật của mình bằng những món ăn dân dã thật sinh viên.  Hôm đó, Mây đã rất vui và hạnh phúc.  Chia tay Anh, trở về Đà Lạt, Mây lúc nào cũng nhớ đến Anh, nhớ cử chỉ Anh nâng niu nhánh phong lan rừng.  Mây hạnh phúc vì biết Anh trai mình rất yêu thích nó.

Mây trở lại Sài Gòn vào dịp Lễ.  Lần này, Anh chờ Mây ở trước cửa cư xá sinh viên.  Anh định đưa Mây về nhà Dì Tơ để thăm Dì và ở lại đó cuối tuần.  Ra đến hàng nước, Anh dừng lại mua nước mía cho Mây, Anh gặp người bạn đồng hương đang học kế toán tài chính ở Thủ Đức, cô ấy rủ Anh đưa em gái xuống Thủ Đúc chơi thay vì lên An Sương.  Anh chần chừ rồi từ chối.  Riêng Mây hiếu kỳ đòi đi cho bằng được.  Thế là, Anh chìu em gái, họ cùng vào cư xá sinh viên Thủ Đức.  Bước vào phòng của các cô sinh viên có khác.  Mọi thứ ngăn nắp, xinh xắn và thoáng đãng.  Mây đảo mắt nhìn quanh căn phòng dễ thương, đôi mắt cô bỗng hoa lên và dừng hẳn lại ở một góc phòng thật xinh đẹp.  Nó xinh đẹp vì ở góc phòng đó, có một thứ gì trông quen thuộc đang khiến trái tim Mây vỡ òa vì đau đớn, nhưng cũng chính cái quen thuộc ấy lại đang làm tăng vẻ xinh đẹp cho cái góc phòng đáng ghét đó.  Mây đã cố giữ bình tĩnh cho đến khi rời khỏi căn phòng mà Mây dù ghét nó vẫn không thể phủ nhận chủ nhân của nó, cô gái đã mời Anh và Mây ghé thăm đã sắp đặt nó một cách thật xinh xắn, thật dễ thương.

Các cô sinh viên lịch sự tiễn khách đã trở vào phòng trọ, Mây quay sang nhìn Anh trân tráo.  Mây đưa hai tay lên cố tận lực của mình vừa đấm mạnh vào ngực Anh vừa gào trong thất vọng “PHAN CÔNG THÀNH, NHÁNH LAN RỪNG EM TẶNG ANH ĐÂU?”

 

How Great Is Our Creator!


DC9

Tulip Châu Sa

This Photos Album I specially dedicate to brother Joshua Postlewait and my dearest brother Thanh for their Encouragement, Sharing, Caring, Loving and Bring Peace and Joy to me when I was in deepest valley of my life.  Thanks for being Godly Men to me and to others as you always be, Josh and my loved Brother!

Now, please, Visit Hocking Hills with me through those wonderful views to explore the Wonder of our Creator and give thanks to HIM FOR HIS CREATION!

Much love,
Your sister.

SONY DSC SONY DSC SONY DSC

SONY DSC SONY DSC

SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC

SONY DSC SONY DSCSONY DSCSONY DSC SONY DSCSONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC 

 

NHÁNH LAN RỪNG…


Tuliphantragiang

NHÁNH LAN RỪNG EM TẶNG ANH ĐÂU?

lan rung

Thỉnh thoảng cuối tuần Mây rời cư xá Đại Học Văn Khoa Đà Lạt, xuống Đức Trọng đi rừng cùng anh trai mình.   Đi rừng là đi đến đúng nơi mà linh hồn Mây muốn đến.  Mây yêu núi rừng hơn bất cứ thứ gì trên đời, bởi núi rừng đã gắn một phần đời của Cha Mẹ Mây với nó.  Có một lần, Mây bắt gặp nhánh phong lan rừng đang khoe nét đẹp kín đáo trên một trảng thông khô tận vùng rừng sâu Cà Nai.  Mây đã vất vả leo lên bẽ nhánh phong lan với cõi lòng vui như trẩy hội.  Sắp tới sinh nhật Anh rồi, mình sẽ tặng Anh một sự ngạc nhiên.

Trở về cư xá sinh viên Đà Lạt với nhánh phong lan rừng.  Mặc kệ mấy đứa bạn cùng phòng cứ đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn khi Mây dành nhiều thời gian cho nhánh lan rừng hơn là lo nghiên cứu học hành.    Nhánh lan rừng mỗi ngày một xinh tươi như mong muốn của Mây.  Còn chỉ vài tuần nữa, nhánh phong lan rừng sẽ cùng Mây khăn gói xuống Sài Gòn, sau đó Mây sẽ trở về Đà Lạt một mình, nhánh phong lan rừng phải ở lại.  Nó ở lại cùng Anh.  Mây đã nghĩ, nhánh phong lan rừng mà Mây lặn lội vào rừng tìm hái làm quà sinh nhật cho Anh, hẳn Anh sẽ trân quí nó lắm, giống như thời ấu thơ, Mây ra đồng gặp cây hoa dại, bứng cả gốc về khoe với Anh, Anh đã yêu quí nó, trồng nó trước cửa sổ phòng Anh.  Anh chăm sóc và nâng niu nó cho đến lúc Anh rời xa quê nhà vào Đại Học.  Anh còn căn dặn Mây “ở nhà em nhớ chăm nó cho Anh nhé!”.

Mây đã xuống Sài Gòn, đi thẳng vào cư xá sinh viên Đại Học Bách Khoa.  Anh Mây không có ở đó, Anh còn ở giảng đường.  Nhóm sinh viên tứ xứ trọ cùng phòng Anh nhốn nháo.  Nhanh như phong cách của đời lính, họ mặc quần áo chỉnh tề vào đón chào Mây như nghinh đón một…thủ trưởng.  Người này chạy đi mượn quạt máy (vì biết Mây từ xứ lạnh xuống), người kia chạy đi tìm nước đá lạnh về cho Mây uống.  Mây chỉ biết đứng như pho tượng nhìn những robot tự điều khiển lấy mình làm những việc mà Mây không hề đòi hỏi.  Rồi Mây rời phòng trọ khi không thể tiếp tục tiếp nhận những ánh mắt nhìn Mây như bị thôi miên.  Mây xuống ghế đá trước “lâu đài tình ái” của những nam sinh viên bách khoa ngồi chờ Anh mình mà đôi tay không rời nhánh phong lan rừng đang khát nước vì cái nóng bức của Sài Gòn.

Trời nghiêng bóng xế, Anh Mây đã về lại cư xá.  Anh em ôm nhau mừng rỡ.  Mây tặng ngay cho Anh nhánh phong lan rừng và hớn hở bảo “Quà sinh nhật cho Anh nè, là lan rừng em theo anh Trường vào Cà Nai hái đó!”  Anh đã rất vui.  Hôn em gái mình thay lời cảm ơn xong, Anh dắt Mây ra quán cơm sinh viên đãi em gái bữa cơm…rừng mừng sinh nhật của mình bằng những món ăn dân dã thật sinh viên.  Hôm đó, Mây đã rất vui và hạnh phúc.  Chia tay Anh, trở về Đà Lạt, Mây lúc nào cũng nhớ đến Anh, nhớ cử chỉ Anh nâng niu nhánh phong lan rừng.  Mây hạnh phúc vì biết Anh trai mình rất yêu thích nó.

Mây trở lại Sài Gòn vào dịp Lễ.  Lần này, Anh chờ Mây ở trước cửa cư xá sinh viên.  Anh định đưa Mây về nhà Dì Tơ để thăm Dì và ở lại đó cuối tuần.  Ra đến hàng nước, Anh dừng lại mua nước mía cho Mây, Anh gặp người bạn đồng hương đang học kế toán tài chính ở Thủ Đức, cô ấy rủ Anh đưa em gái xuống Thủ Đúc chơi thay vì lên An Sương.  Anh chần chừ rồi từ chối.  Riêng Mây hiếu kỳ đòi đi cho bằng được.  Thế là, Anh chìu em gái, họ cùng vào cư xá sinh viên Thủ Đức.  Bước vào phòng của các cô sinh viên có khác.  Mọi thứ ngăn nắp, xinh xắn và thoáng đãng.  Mây đảo mắt nhìn quanh căn phòng dễ thương, đôi mắt cô bỗng hoa lên và dừng hẳn lại ở một góc phòng thật xinh đẹp.  Nó xinh đẹp vì ở góc phòng đó, có một thứ gì trông quen thuộc đang khiến trái tim Mây vỡ òa vì đau đớn, nhưng cũng chính cái quen thuộc ấy lại đang làm tăng vẻ xinh đẹp cho cái góc phòng đáng ghét đó.  Mây đã cố giữ bình tĩnh cho đến khi rời khỏi căn phòng mà Mây dù ghét nó vẫn không thể phủ nhận chủ nhân của nó, cô gái đã mời Anh và Mây ghé thăm đã sắp đặt nó một cách thật xinh xắn, thật dễ thương.

Các cô sinh viên lịch sự tiễn khách đã trở vào phòng trọ, Mây quay sang nhìn Anh trân tráo.  Mây đưa hai tay lên cố tận lực của mình vừa đấm mạnh vào ngực Anh vừa gào trong thất vọng “PHAN CÔNG THÀNH, NHÁNH LAN RỪNG EM TẶNG ANH ĐÂU?”

 

Bảo vệ: Hình Ảnh Sinh Hoạt Gần Đây…

Nội dung này được bảo mật. Hãy nhập mật khẩu để xem tiếp:

 
Nhập mật khẩu để xem phản hồi.

Posted by trên 05/03/2013 in Anh Tôi, Bạn Tôi, Thư Tín, Viết Cho Tôi