RSS

Category Archives: Cha Dấu Yêu

HAPPY BIRTHDAY TO MY PAPA!!!

SONY DSC
Tulip Châu Sa

HAPPY BIRTHDAY TO MY PAPA!!!
Hôm nay sinh nhật của Cha! Con thật đắng lòng nghĩ mãi về những sinh nhật trước khi cha con mình còn bên nhau! Những món quà giản dị Cha thích, những món ăn dân giã quê mình Cha ưa, con thường chuẩn bị tặng Cha…

sn Cha

Có nhiều khi con cũng ước được ngủ một giấc nghìn thu bên cạnh Cha lắm…Nhưng, con biết nhiệm vụ mình trên đất chưa hoàn thành Cha ạ!!!

Lần thứ hai sinh nhật Cha con không thể tặng Cha món quà nào hiện hữu được nữa, con nhớ Cha quá Cha ạ! Con thành kính chúc Cha sinh nhật lần 87th thật vui vẻ bên Cứu Chúa ở Thiên Đàng Cha nhé!!!

YOU ARE MY FIRST HERO, MY FIRST LOVE! I LOVE YOU AND MISS YOU, PAPA!
Con gái bướng bỉnh của Cha!
Út Châu.

**********************

HAPPY BIRTHDAY TO MY PAPA!
Today is your Birthday, Papa! My heart’s so bitter when I think about you!  I remember your Birthdays before… You were still with us… All simple gifts that you like, our tradition foods that you love, I usually prepared to surprise you as birthday gifts…
Papa, this is the second time I could not give you any actual gift any more…. I wish you a 87th Birthday fill up with LOVE, JOY and PEACE beside Jesus in Heaven, Papa!
You are my first HERO, my FIRST love! I LOVE YOU AND MISS YOU SO MUCH, PAPA!
Your wayward daughter!
Ut Chau.

Advertisements
 

Mai Vàng Vẫn Đó Nội Đâu…

                               
DC9
Tulip Châu Sa

     Mai Vàng Vẫn Đó Nội Đâu…

Hình ảnh

Con về đi!  Mang dùm cô  chút nhớ
Thả theo dòng Trà Khúc phía sau đê

Nhìn xa ngái khói lam bên kia núi   
Bức tranh chiều ghi lại nhé làng thôn.. 

Con về đi! Quê mình đang vào Tết
Nhớ đầu Xuân ra viếng mộ Nội hiền
Loài hoa cúc sinh thời Ông rất thích
Con thăm Ông thay cô chọn màu vàng…

Bà Nội nói cây mai Bà trẩy lá           
Nụ kết nhiều chực con về nở hoa   
Nghe tê tái cô nhớ chừ xuân trước
Ông Nội còn vui ngắm nụ mai vàng…

Còn bây giờ mai vẫn đó Nội đâu?
Ôi! đau đớn hụt hẫng nào hơn thế…
Xuân đầu tiên gia đình không có Nội
Vắng Ông rồi nhà vắng cả hồn Xuân…

Con về đi! Cho vơi niềm thương nhớ
Tháng ngày qua lây lất ở quê người

Giờ con về tha hồ dạo đê chơi…
Mang câu thả dọc Bàu Sen nhử cá… 

Ra Rừng Cát nơi Nội nằm dóng xuống
Xóm nghèo xưa thu bóng hút cô liêu

Con sẽ được tha hồ ăn mủ dẻ
Chà là thơm chín mọng dẫu sai mùa

Cây vú sữa trước nhà đang chín tới
Nhánh cây giòn cẩn thận lúc trèo lên
Vườn cau Nội thẳng tắp đứng kề bên
Con nhớ chụp hình buồn cau trăm quả

Con về nhé mang dùm về xứ Việt
Chút cô đơn con cháu Nội nơi này
Vọng quê nhà mong Nắng Ấm quắt quay
Bình Minh đến sớm xua đi Bóng Tối...

(Cô Út thương tặng cháu Đức Tôn
của Ông Bà Nội-Phan Thanh Hưng!)

Bài Liên Quan

Xuân Tôi Đâu
Chùm Thơ Xuân
Xuân Tha Hương – Thơ Phan Trường Giang
Xuân Viễn Xứ- Thơ Phan Trường Giang

 

Vietnamese Sour Vegetables Soup-Canh Cải Chua


me 9

Tulip Châu Sa

Canh Cải Chua

Món canh cải chua nấu thịt bò này dùng với cơm nóng, thêm trái ớt hiểm Thái Lan, thích hợp cho mùa lạnh.  Ấm cõi lòng!

Chợt nhớ lâu rồi mình chưa nấu lại món canh này! Phải như còn Cha như ngày xưa, và mình còn có thể sống ở Chicago như ngày xưa… Mình chắc nấu thường xuyên món canh này cho Cha và anh trai mình dùng lắm đấy!  Lại thấy thương và nhớ Cha, nhớ Anh mình quá!  Ước gì cứ như ngày xưa, sống bên cạnh những người thương yêu của mình mãi mãi nhỉ!  Rõ là mình đang ngớ ngẩn…

 

Nguyên liệu:

Cải Chua (tự làm hay mua ngoài shop sản phẩm của Nhật hay Đại (Nam) Hàn, tránh 100% sản phẩm của bọn tàu khựa-Trung Quốc!), cà chua chín thái múi cam, thịt bò dăm, hoặc xay ướp tiêu muối bột nêm Nhật Bản và nước mắm ngon (của Thái Lan hay Việt Nam), hành tây thái múi cam, hành lá, ngò rửa sạch thái khúc.

Khử một tí dầu ô liu với gốc hành lá, cho cà chua vào chảo xào trước, sau đó là cải chua (đã được rửa kỹ) và hành tây vào xào chừng 5 phút, cho ra bát. Dùng chảo củ cho nước lã vào nấu sôi, cho thịt bò vào nấu độ dăm ba phút, nêm nếm nước soup vừa ăn, cho hỗn hợp cải chua vào, nêm lại lần cuối. Khi ăn (nóng) cho thêm hành, ngò lá và tiêu bột.

 

A Fun Saturday With My Tiny Kitchen

  
DC9

Tulip Châu Sa

Cuối tuần lăn vô bếp.  Chủ Nhật là ngày nghỉ của Chúa, mình không làm gì ngoài việc về nhà Chúa để thờ phượng và hầu việc Ngài, mọi sinh hoạt trong ngày của mẹ con mình điều hướng về Ngày Thánh của Chúa.  Vì thế, hôm qua, Thứ Bảy mình lăn vào bếp, thực hiện vài món ăn mình thích.  Có thể nói đây là lần đầu mình dành nguyên ngày Thứ Bảy để chỉ thực hiện những món ăn (riêng) mình thích đấy, bản thân mình nghĩ còn thấy ngộ nói gì chị của mình…

Bánh Da Lợn

Hương vị thơm ngon, nhưng quá mềm.  Mình đổ thừa Tiểu Thảo không hỏi dùm Bà Ngoại OT cách làm bánh da lợn của Ngoại….sớm, mình thì hốc tốc muốn ăn nên mới có kết quả…nhão nhè thế…. không dám (đúng ra là không thể) chụp hình để bắt thường Tiểu Thảo Trần Tường Vi 🙂

Xôi Lá Dứa (Xôi Ngọt)

Từ hôm ra viện mình thích món xôi này, tự hứa sẽ đãi mình món Xôi Lá Dứa mãi hôm qua mới thực hiện.  Xôi mềm, béo, thơm, tóm lại là NGON (theo khẩu vị riêng mình!) .  Ai mua xôi tôi bán xôi cho… 

SONY DSC

Kim Chi (Hương Vị Nam Hàn-South Korean)

Kim Chi mua ở shop Đại Hàn đã hết.  Mình cảm thấy thích dùng Kim Chi cho bữa cơm hàng ngày.  Tìm hiểu thì thấy thực hiện món Kimchi chả khó khăn gì, lại còn rẻ hơn mua (rất nhiều), tự hỏi sao mình không tự làm…thử.  Thế là hôm qua mình thử làm món kimchi, vài hôm nữa ăn mới ngon, nhưng hôm nay mình thử đã cảm giác vị…ngon của nó rồi.  Thật thích.  Ai mua Kim tôi bán chỉ (chi) cho… 🙂

SONY DSC

Gỏi Ngó Sen Tôm Thịt…

Cũng khá lâu rồi mình chưa dùng lại món gỏi này.  Hôm qua thực hiện sẵn một ít nguyên liệu ngâm dấm đường, hôm nay trộn một ít gỏi tôm thịt thật là thú vị.  Gỏi này mình dùng vớ bánh tráng nướng, hương vị đậm đà rất quê nhà.  

Dùng món gỏi này mình nhớ Cha vô cùng.  Nhớ lần đầu mình học làm món gỏi này từ quí bà mẹ trong Hội Thánh Việt Nam ở Chicago, mình thực hiện thử thôi, nhưng Cha ăn ngon lành và khen mình “giỏi”.  Giờ có muốn được Cha thử món ăn mới hình học làm cũng không được nữa rồi…nghĩ đến đây mình lại nhớ, hai hôm trước mình mơ thấy Cha!  Cha vẫn khỏe và luôn mỉm cười với mình, lạ một điều là Cha không nói gì cả.  Mỗi khi mình có điều gì không vui thì mình lại mơ thấy Cha…Mình không biết giải thích như thế nào về điều này cho đúng cả!  Chỉ biết, 12 ngày cuối cùng bên Cha, mình cảm nhận được những cảm thông cả mình và Cha đã dành cho nhau là rất thật.   Mình nhận ra, Cha thương mình và luôn hỏi mình về cuộc sống gia đình, điều mà mình đã nói dối với Cha và luôn né tránh những câu hỏi của Cha.  Càng nghĩ càng thương Cha đứt ruột! 

Thật, nếu không có những câu Kinh Thánh mình học và hiểu, thì mình không biết phải giúp Cha bằng cách nào để Cha mình sống an trong những ngày sau cuối khi Cha nghĩ về mình!  Tạ ơn Chúa đã tỏ cho mình con đường mang đến bình an cho Cha mình trong giờ khắc Hồn Cha lìa khỏi xác để về với Chúa!  Tạ ơn Chúa vô cùng!

SONY DSC

Ai thích dùng món gỏi này Châu Sa xin mời ăn…ngó nhé! 🙂  (không bán đâu)

 

After This Meal…Sau Bữa Cơm Này…


DC9
Tuliphantragiang

Mom! Sau bữa cơm tối này, có lẽ lâu lắm con mới ăn lại bữa cơm Vietnam.  Mùa Đông sắp đến, trời còn đương Thu nhưng lạnh và mỗi ngày lạnh hơn.  Chiều nay đi làm về con ra vườn thấy xót xa.  Dây susu bắt đầu vừa ra trái nó nhắc con nhớ Ông Nội của Thi Thi, Chương Chương, và con biết nó phải chết nay mai vì lạnh…

Con hái hết những đọt susu vào xào tỏi.  Hái mướp vào xào với nấm hương sợi.  Con kho cá nục bông với thơm và ớt mà Mẹ thường kho cho anh chị em con ăn hồi nhỏ, xào đĩa tàu hủ ky thật mềm, và con nấu bát canh bí đao non với tôm khô ngọt lịm, con nhớ Mẹ thật nhiều.  Bữa ăn này con ăn cố, vài ngày tới con sẽ không được dùng món ăn Vietnam dân dã mà đậm đà thế này…

Không hiểu sao con thấy lòng con trống trãi, không suy nghĩ được gì Mẹ ơi!  nhìn bát canh bí đao con nhớ và thương Cha quá!  Bát mướp xào khiến con nhớ và thương Mẹ càng nhiều…Ước gì con còn cơ hội được nấu bữa ăn giản dị đơn sơ thế này để hầu Mẹ hầu Cha và được dùng chung bữa cơm có Cha, có Mẹ nhỉ!?  

Chao ôi! Mẹ ơi…con khóc!

SONY DSC SONY DSC

Mướp xào Musroom  và Tofu 


SONY DSC SONY DSC
Đọt Susu hái sau vườn để xào tỏi…

SONY DSC SONY DSC
Bát canh bí đao nấu tôm khô và Cá nục bông kho thơm

 

KỶ NIỆM NGÀY QUÂN LỰC VIỆT NAM CỘNG HÒA 19/6 TẠI HOUSTON, TEXAS.


Tuliphantragiang

Nghiêng mình ngưỡng mộ thế hệ Cha-Anh đã vì lý tưởng TỰ DO cho DÂN TỘC VIỆT NAM!!!

Hình ảnh tường trình Nguyễn Kim Du Hạ

 

Rừng Thiêng Nước Độc


Tuliphantragiang

Tulip: Xin đăng lại cảm nhận này để tưởng nhớ đến người Cha thương yêu của tôi!  Vì đêm qua, tôi lại mơ thấy tôi gặp Cha tôi ở Thiên Đàng…mà không biết có phải Thiên Đàng không, song, đó là một cảnh giới vô cùng đẹp và bình an!!!

“Những người tù đã chia tay vợ đi vào trại, Cha tôi buông tôi ra và vác bao cát vừa đi vừa thỉnh thoảng đứng nhìn lại.  Mẹ và tôi cứ đứng đó cho đến khi Cha đi khuất vào khu trại giam Nghĩa Điền giữa rặng núi hoang vu đầy u ám…”

1.

Tôi ngồi, nhìn đống lửa cháy bùng mong tìm hơi ấm, chiếc áo ấm bao kín đôi chân vẫn không làm sao thoát khỏi cái lạnh quanh hồ Cachuma.  Những câu chuyện tình được những đôi trai tài gái sắc lần lược kể nhau nghe một cách lãng mạn.  Nào là họ gặp nhau như thế nào, quá trình chinh phục quả tim nhau ra làm sao, điều gì khiến họ có ấn tượng đầu tiên ở đối phương..v..v.., và kết thúc bao giờ cũng là một cuộc sống hạnh phúc như họ vẫn đang rất hạnh phúc theo cảm nhận của riêng tôi.

2.

Tôi cũng chờ, chờ đến phiên mình để nói cho mọi người biết, ấn tượng đầu tiên tôi quyết định kết bạn với ông xã là anh có một tâm hồn chữ nghĩa giống như tôi, tôi tin chắc anh ấy sẽ hiểu nguyện vọng của tôi, và ủng hộ tôi trong hoài bảo viết lách của mình, điều mà ở xứ người bị xem là lẩn thẩn và thiếu thực tế..  Hồi đó, tôi quen anh tình cờ qua sinh hoạt văn nghệ, hiểu nhầm qua một bài thơ anh viết trên Xứ Việt và tờ báo Phượng Đỏ.  Kiểu cách anh nói chuyện khiến tôi nghĩ anh còn rất nhỏ.  Và khi có người con trai nào làm quen, tôi luôn chủ động xem họ là em.  Đó là thói quen của tôi rồi.  Suốt một thời gian tâm sự qua lại trong lĩnh vực văn nghệ, anh đã phải gọi tôi bằng chị, dù dần dà tôi cũng nhận ra anh lớn tuổi hơn tôi khi nghe anh kể về chuyến vượt biển của anh và gia đình.  Cũng như một vài cô gái khác, tôi ngưỡng mộ anh khi nghe anh kể, anh sang Úc vật vả với cuộc sống và lo ăn học thành tài.  Sau đó, anh bảo lãnh cả gia đình sang Úc định cư.  Tôi là người tỵ nạn theo diện HO, tôi hiểu những khó khăn, khổ sở mà anh và chị gái cùng em trai đã trãi qua như thế nào, chính vì thế khi biết anh là người đàn ông có trách nhiệm với gia đình, đã bảo lãnh Bố, chị và em sang Úc khiến tôi ngưỡng mộ đến vô cùng.  Càng ngày, tôi càng thấy anh là chỗ dựa vững chắc cho sự yếu đuối vốn dĩ trong tâm hồn tôi.  Có một lần, anh hỏi tôi, “nếu lập gia đình, chị sẽ mong đợi điều gì?”.  Chẳng cần phải suy nghĩ, tôi trả lời “chị chỉ cần một mái ấm trong đó hai con tim đi về có nhau, và chỉ có tiếng cười ngự trị, còn tiếng khóc, có chăng chỉ là tiếng khóc của trẻ thơ đòi Bố đòi Mẹ…! Đối với tình yêu, chị chỉ muốn hy sinh, tuyệt nhiên không đòi hỏi gì quá đáng!”.  Tôi cho rằng, kể từ câu trả lời này của tôi, đã gân ấn tượng đầu tiên trong lòng anh.  Và như thể hai nửa linh hồn vừa tìm được nhau, anh quyết định sang Hoa Kỳ thăm người chị ruột và luôn tiện thăm tôi.  Nhưng rồi, tôi muốn về quê thăm Mẹ đang ốm, chúng tôi đã về quê hương tôi, nơi có con Sông Trà từng tắm mát đời tôi thuở bé…

3.

Câu chuyện tôi chờ đợi kể mọi người nghe đã không còn là điều hấp dẫn nữa rồi, trong khi chờ đợi, tôi lại chìm dần vào sự mơ hồ của quang cảnh lúc chiều, lúc mà ông xã và tôi đi lạc trên đoạn đường núi thẳm, qua một cây cầu bên dưới là con suối nước chảy xiết…Tôi bắt đầu nghĩ đến Cha tôi, rừng núi nơi đây rất giống rừng núi Kim Sơn Bình Định, cả bếp lửa trại Cachuma cũng hao hao ấm lạnh như đêm xưa, là lúc tôi và Mẹ tôi ngồi ở ngã ba giữa vùng rừng núi linh thiêng, Mẹ tôi nhóm đóm lửa để làm dấu hiệu cho những người vợ, người Mẹ thăm tù ở các ngã khác nhìn thấy mà hội nhập cùng Mẹ con tôi, để cùng nhau băng qua con suối đang mùa nước lũ…

Lần thứ hai Cha đã vì tôi mà khóc!

Năm ấy, tôi chín tuổi.  Lần đầu tiên Mẹ dắt tôi đi thăm Cha trong tù cải tạo Cộng Sản.  Tôi nhớ, Mẹ và tôi đi bộ hơn mười cây số trong đường núi, tôi đuối sức Mẹ phải có lúc vừa gồng gánh vừa cõng tôi trên lưng.  Chúng tôi đến trại thăm nuôi vào khoảng gần trưa.  Mẹ tôi nhìn tôi dặn dò “con ngồi đây canh đồ, Mẹ chạy ra cánh đồng kia xem bác nào đang đi nước”.  Tôi nhìn Mẹ “Dạ, Mẹ đi đi” và hình như tôi chẳng hiểu vì sao Mẹ phải đi tìm những người tù đang đi nước ngoài cánh đồng.  Khi Mẹ trở lại, tôi thấy Mẹ cuộn một số tiền, cột chung với một viên đá.  Rồi Mẹ tôi lại bảo “ngồi yên đó, Mẹ chạy ra phía sau trại thăm nuôi Mẹ sẽ trở lại liền”.  Tôi nhìn thấy Mẹ tôi ném viên đá đó xuống một vực thẳm.  Tôi đến gần, Mẹ bảo “Cha con đang ở dưới đó!”.  Thế rồi, Mẹ con tôi chờ cho đến giờ thăm nuôi.  Trong lúc chờ đợi, Mẹ tôi lại cuộn hai chục đồng và căn dặn tôi kỹ càng “lát nữa Cha ra tới, con chạy tới ôm Cha, và nhét vào túi áo của Cha hai chục đồng này, nhớ đừng để công an, bảo vệ nhìn thấy”.  Giờ thăm nuôi lại đến, tôi hồi hộp và cố hình dung bóng dáng Cha tôi.  Cha bị bắt vào tù khi tôi còn quá nhỏ để nhớ hay để ghi nhớ một điều gì rõ rệt, tôi chỉ nhớ loáng thoáng khuôn mặt Cha tôi, gầy và sáng.   Những người tù đang đi dần về phía trại thăm nuôi, Mẹ tôi chỉ tay vào người đàn ông mặc áo tù đi dưới cùng rồi bảo “đó là Cha con đó”.  Cha đến gần, như một lực hút từ tâm, tôi lao thẳng vào lòng Cha tôi, dù Cha chưa đến điểm Trại thăm nuôi.  Tôi đã nhét vào túi áo tù Cha tôi hai mươi đồng bạc.  Cha tôi ôm xốc tôi lên, hôn tôi và khóc: “Con gái lớn nhanh quá!”, tôi đã khóc, Mẹ tôi đã khóc.

Việc thăm nuôi diễn ra nhanh chóng, tất cả những gì Mẹ được phếp mang vào cho Cha tôi phải đổ ra tấm bao cát lớn để công an kiểm tra.  Tiền bạc là điều cấm.  Chính vì thế mà Mẹ tôi phải dùng cách nhắn tin cho bác đi nước trên cánh đồng tìm Cha tôi, như đã hẹn và hiểu nhau, Cha tôi lén xuống bờ suối, Mẹ tôi đứng trên trại thăm nuôi, họ thường nhìn nhau và nhắn đôi câu qua cách này, kết thúc là việc Mẹ tôi ném xuống một viên đá kèm theo tiền bạc và thư từ bị cấm.

Biết trước có tôi vào thăm Cha, Cha tôi đã mang theo một buồng chuối đồng nai nhỏ chín mùi.  Đó là quà mà Cha xin những người bạn tù ở trại tự do (Cha tôi ở trại cấm) mang ra cho tôi.  Thật là hụt hẫng cho tôi, trên tuyến đường bộ vào trại thăm nuôi, Mẹ và tôi gặp một người phụ nữ gánh hàng bán dạo, tôi đòi Mẹ mua một nhánh chuối đồng nai để tôi mang vào biếu Cha tôi.  Bấy giờ, Cha nhìn nhánh chuối bảo “thôi để Cha nhận nhánh chuối này, còn buồng chuối kia con mang theo ăn dọc đường với Mẹ!”  Tôi nhìn Mẹ, Mẹ gật đầu.  Khi mọi thứ đã kiểm tra được dồn vào bao, cũng là lúc Cha, Mẹ và tôi phải chia tay nhau.  Cha Mẹ tôi nhìn nhau, Mẹ khóc mãi, tôi cũng khóc chạy ôm Cha lần cuối.  Những người tù đã chia tay vợ đi vào trại, Cha tôi buông tôi ra và vác bao cát vừa đi vừa thỉnh thoảng đứng nhìn lại.  Mẹ và tôi cứ đứng đó cho đến khi Cha đi khuất vào khu trại giam Nghĩa Điền giữa rặng núi hoang vu đầy u ám.

4.

Đêm Cachuma, đêm đất khách quê người.  Chẳng phải “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ” (Nguyễn Du-Truyện Kiều) mà là cảnh vật nơi đây đã khiến tôi buồn thương nhớ Cha da diết.  Các trại viên vẫn còn nhiều câu chuyện tình để kể nhau nghe, tôi nằm trong chiếc liều gió khua liên hồi, lạnh.  Lạnh từ trong hồn tôi lạnh ra ngoài da buốt giá.  Mãi đến hơn hai giờ sáng, lửa trại tàn tôi mới thật sự tìm được giấc ngủ trong tiếng hát ru của Núi Rừng Cachuma…