RSS

Category Archives: Để Lại Cho Con

CAN I BUY YOUR AN HOUR, DAD? (A MUST READ, DADS)

SONY DSC
Tulip Châu Sa

Tulip Châu Sa:  Real life! Inspirational and touching!

 Some things are more important.

SON: “Daddy, may I ask you a question?”
DAD: “Yeah sure, what is it?”
SON: “Daddy, how much do you make an hour?”
DAD: “That’s none of your business. Why do you ask such a thing?”
SON: “I just want to know. Please tell me, how much do you make an hour?”
DAD: “If you must know, I make $100 an hour.”
SON: “Oh! (With his head down).
SON: “Daddy, may I please borrow $50?”
The father was furious.
DAD: “If the only reason you asked that is so you can borrow some money to buy a silly toy or some other nonsense, then you march yourself straight to your room and go to bed. Think about why you are being so selfish. I work hard everyday for such this childish behavior.”

da

The little boy quietly went to his room and shut the door.
The man sat down and started to get even angrier about the little boy’s questions. How dare he ask such questions only to get some money?
After about an hour or so, the man had calmed down, and started to think:
Maybe there was something he really needed to buy with that $ 50 and he really didn’t ask for money very often. The man went to the door of the little boy’s room and opened the door.

DAD: “Are you asleep, son?”

SON: “No daddy, I’m awake”.
DAD: “I’ve been thinking, maybe I was too hard on you earlier. It’s been a long day and I took out my aggravation on you. Here’s the $50 you asked for.”

The little boy sat straight up, smiling.
SON: “Oh, thank you daddy!”
Then, reaching under his pillow he pulled out some crumpled up bills. The man saw that the boy already had money, started to get angry again. The little boy slowly counted out his money, and then looked up at his father.

DAD: “Why do you want more money if you already have some?”

SON: “Because I didn’t have enough, but now I do.

“Daddy, I have $100 now. Can I buy an hour of your time? Please come home early tomorrow. I would like to have dinner with you.”
The father was crushed. He put his arms around his little son, and he begged for his forgiveness. It’s just a short reminder to all of you working so hard in life. We should not let time slip through our fingers without having spent some time with those who really matter to us, those close to our hearts. Do remember to share that $100 worth of your time with someone you love? If we die tomorrow, the company that we are working for could easily replace us in a matter of days. But the family and friends we leave behind will feel the loss for the rest of their lives. And come to think of it, we pour ourselves more into work than to our family.

Some things are more important.

Advertisements
 

Kể Chuyện Thi Thi


DC9

Tulip Châu Sa

Dear Tiểu Thảo,

Tối qua, về nhà đưa Thi đi luyện tập bóng chuyền từ 7 giờ đến 9 giờ.  Nhưng mãi đến 9h 25 mình và con gái mới rời khỏi Club bóng chuyền vì cuộc họp với huấn luyện viên trưởng kéo dài…hơn dự tính.  Mình vui vì con bé ngay ngày đầu tiên đã được huấn luyện viên chọn (cùng 2 bé khác trong số 33 vận động viên) để lên level cao hơn.  Thi Thi vui lắm.  Huấn luyện viên trưởng rất nghiêm túc trong vai trò của mình.  Ông hỏi mình “cô biết vì sao tôi nhận tiền lệ phí quá cao không?”, chẳng đợi mình kịp nghĩ, ông bảo “vì tôi cần tiền để đầu tư vào con của cô”.  Ông đúng là một huấn luyện viên có tài và có tâm và đặt hết trái tim ông vào việc huấn luyện tụi nhóc.  Sau khi ông thuyết…giảng, mình cũng hỏi lại ông một câu (cho…lại vốn..hahaha), “Thưa huấn luyện viên, ông có biết vì sao tôi quyết tâm đầu tư thì giờ và tiền bạc vào con gái tôi qua môn thể thao này không!?”.  Mình cũng chẳng đợi ông kịp nghĩ ngợi…ca luôn một bài…

“Trước tiên, tôi muốn nói ngay, sau khi nghe ông trình bày các luật lệ, điều khoảng và nội qui ông sẽ áp dụng và bắt buột con gái tôi phải tuân theo, tôi vui mừng vì điều tôi lo lắng đã tan biến cả rồi.  Tôi không đưa con tôi đến đây để mong nó thành vận động viên nổi tiếng tài giỏi hay bất cứ điều gì tương tự thế.  Tôi cho rằng, vào các đội bóng chuyên nghiệp như thế này, con tôi không chỉ có học và luyện về kỹ thuật để trở thành một vận động viên bóng chuyền giỏi, tốt cho sức khỏe của nó, và có thể nếu nó đam mê theo đuổi môn thể thao này, nó có thể tìm nguồn tài trợ học bổng cho chương trình Đại Học về sau của nó.  Song, đối với một người mẹ đơn phương vừa làm việc vừa nuôi dạy con trong cái xã hội Mỹ đang tuột dốc về đạo đức và lòng tin này, tôi muốn con gái tôi được tôi luyện về kỹ cương phếp tắc, lòng tự tin ở bản thân và khả năng sinh tồn một cách vừa độc lập vừa tuân thủ theo những nguyên tắc chung theo kiểu đồng đội như khi nó bước vào trận đấu, nó cần tận hết khả năng riêng của nó, song, nó cũng cần phải manh động liên kết với đồng đội để nó có thể là người chiến thắng bằng chính khả năng mình, nhưng chiến thắng của nó không mang lại cho nó cảm giác lẻ loi.  Chiến thắng của đồng đội cũng là chiến thắng của riêng bản thân nó.  Tóm lại, tôi muốn qua kỷ luật nghiêm ngặt của Club, con tôi sẽ trở nên nhạy bén trên mọi phương diện và trở thành người có trách nhiệm đối với bản thân và cộng đồng, sau này nó sẽ sống độc lập bằng lòng tự tin, tôi nghĩ, cuộc đời nó sẽ khác đi theo hướng tốt nhất sau khi nó rời khỏi nơi này!”

Hahaha…thế là 1 điều Tiểu Thảo ạ!  ông nghe mình…đòi hỏi cũng có lý nên rất tán thành.  Cuối cùng thì ông kết luận, để đạt được điều cô mong muốn, chúng tôi cần cô hợp tác.  Chắc chắn rồi.  May mà bé Thi bỏ ý định vào đội Cheer Leading, lỡ con bé vào đó thì..kẹt lắm.  Ông này bảo ông chỉ cho phếp nghỉ luyện tập khi có sự kiện quan trọng ở trường, như tham gia thi đấu ở trường, hay biểu diễn nhạc giao hưởng trùng ngày giờ, còn Cheer Leading ông không xem đó là môn thể thao hay bất cứ hoạt động gì hữu ích, nghĩ luyện tập vì lý do này ông sẽ  tính vắng mặt không lý do.  Đi học về phải làm bài tập ngay, nghỉ vì phải làm bài tập ông cũng tính vắng mặt không lý do, mỗi lần nghĩ trở vào điều nhận một hình phạt nhẹ, như ngồi ngoài không được luyện tập và thi đấu, nghĩ 6 buổi trong hai mùa bóng ông sẽ remove khỏi Club của ông và không bao giờ nhận trở lại vớ một record tồi như vậy…Nói chung, mình “kết” bản lĩnh và phép tắc của ông, ông hoạt bát năng động và SIÊNG NĂNG.  Mình cực ghét thói lười, lười đẻ ra loài hay ngụy biện và suy diễn, cuối cùng là đi đến đổ tội cho người khác vì thói lười chảy thây của mình.  Mình cực ghét vì từng là nạn nhân của những kẻ lười.

Mình hỏi Thi nhà của cô bạn cùng được chọn lên đội bóng giỏi hơn hôm nay ở đâu để mình chủ động liên lạc phụ huynh của cháu phòng khi có chuyện khẩn phải lo cho Chương mình nhờ bố mẹ bạn của Thi (Thêm vào đó Thứ Tư là ngày mình học lớp Kinh Thánh ở nhà thờ, trùng với ngày giờ luyện tập của Thi Thi- đầu năm lớp mở lại, tới lúc đó mình lại nghĩ cách làm thế nào con có thể đến Club luyện tập mà mẹ cũng có thể ngồi ở Thánh Đường học Kinh Thánh!).  May mắn là bố của cháu bé ở gần nhà thờ mẹ con mình đi về hàng tuần.  Anh ý khoe mới mình, 5 đứa con đứa nào cũng giỏi thể thao, vợ chồng anh đầu tư cho các cháu rất nhiều, giờ các anh chị của bạn Thi Thi điều đang chơi trong các đội thể thao chuyên nghiệp từ bật đại học xuống Middle school.  Anh ý còn khoe vợ ở nhà, dù không đi làm nhưng rất bận rộn với việc nội trợ và chăm sóc gia đình, vì thế, việc giúp tụi nhóc học thêm ngoài giờ một tay anh đảm trách cả.  Mình thấy Thi ngồi lóng tai nghe, mình chuyển sang chuyện khác.  Hôm nào mình nhờ Thi xin số điện thoại của Mẹ cháu bé bạn Thi để tiện liên lạc khi cần nhờ đỡ.  Mình cũng có thể giúp đưa đón cháu bé khi họ cần, giúp qua, giúp lại khi mình cần nhau.  Xem ra, theo “nghiêm luật” của huấn luyện viên trưởng, Thi Thi phải thay đổi hoàn toàn cách sinh hoạt, ăn uống và nghỉ ngơi rồi dì Tiểu Thảo… Chẳng khác nào như vào…quân trường.  Song, ở tuổi này rất cần phải thế.  Ở nhà mẹ dạy không nghe, vào…quân trường dễ gì mà bị tha khi Thi Thi phạm luật.  Tạm lo được một mối.  Chừng nào gặp khó khăn nữa thì nghĩ tiếp.  Giờ để cho đầu óc thảnh thơi mần việc, kiếm tiền để hai đứa nhỏ ấm tấm thân và no cái bụng.   Chúc Dì một đêm ngủ…ngoan bên em Pat nha!!! 🙂

 

TUỔI MƯỜI HAI

DC9Tuliphantragiang

MỪNG SINH NHẬT CON GÁI CỦA MẸ, THI THI

Thế là con gái của mẹ hôm nay tròn 12 tuổi.  Mẹ yêu nhất ở con vẫn là Đôi Mắt! Đôi Mắt lúc con 11 tháng tuổi đã cứu ba mạng người, ba con người ấy là chính con, mẹ và em trai của con!  Đối với mẹ, chẳng có Đôi Mắt nào trên thế gian này đẹp bằng Đôi Mắt của con, con có hiểu không Thi!?

12 năm trôi qua, con mỗi ngày một lớn.  Mỗi ngày mẹ nhìn ra con gái của mẹ cố gắng từng ngày trong việc học hành và bước đi với Chúa, học cách hầu việc Ngài bằng tấm lòng yêu thương Thiên Chúa đã đặt để trong trái tim con.  Mẹ biết, giờ là lúc con gái đang trãi qua giai đoạn tâm lý tuổi thiếu niên, những khó khăn, cám dỗ đang rập rình linh hồn con phía trước, nhưng, bằng lòng tin cậy tuyệt đối ở Cứu Chúa của chúng ta, mẹ sẽ liên tục đêm ngày cầu nguyện cho con gái tránh những vấp ngã bên ngoài.  Mẹ nhìn ra được Chúa đã rất yêu con.  Chỉ trong vòng sáu tháng, nỗi lo âu của mẹ đã không còn.  Hồi tưởng lại những ngày đầu sau khi con rời chương trình Thiếu Nhi Tin Lành Quốc Tế, con có vẻ không muốn đi nhóm lại và học Kinh Thánh với nhóm Thiếu Niên do Mục Sư DiCarro dạy dỗ, lòng mẹ chất chứa lo phiền.  Mẹ phải ở lại với con từng buổi nhóm học Kinh Thánh.  Mẹ tin rằng Chúa đã đáp lời cầu nguyện của Mẹ, con gái mẹ hôm nay không những sốt sắn trong những buổi nhóm học Kinh Thánh, mà còn sốt sắn trong công việc dạy dỗ các em bé tuổi ấu nhi.  Thật, chỉ có Chúa mới giúp chúng ta thay đổi chính mình để được giống Ngài con gái ạ!  

12 tuổi, con đã có một thời tuổi thơ bơ vơ bên mẹ, con đã không được như bạn bè của con dù mẹ đã cố gắng thật nhiều.  Cả đời còn lại của mẹ, mẹ sẽ cố gắng bằng cả khả năng sức lực của mình để bù đắp lại những thiệt thòi con gái mẹ đã gánh chịu ở tuổi thơ con.  Mẹ nhất định không để con chịu thua thiệt tiếp tục.  Ngày nào mẹ còn sống, ngày đó, con gái của mẹ nhất định sẽ sống thật hồn nhiên, vui vẻ và đủ đầy như bạn bè trang lứa của con!

Mỗi năm, đến ngày này, mẹ lại có cơ hội cảm ơn Đôi Mắt của con, Đôi Mắt đã giữ lại ba mạng người!  Hôm nay sinh nhật con, ngoài tình yêu bằng cả trái tim mẹ dành cho Thi, mẹ không còn thứ tài sản nào quí giá hơn điều ấy nữa.  Những món quà nho nhỏ mẹ tặng con với tâm ý mà con vừa mở xem đã biết, tất cả cũng chỉ là ngọn đuốc soi đường cho con nếu một mai mẹ về với Chúa khi con vẫn còn nhỏ dại.  Những cuốn sách ấy sẽ luôn là tài sản quí cho con làm hành trang tiến về phía trước, về nơi Thiên Chúa đã định cho con!  mẹ đã tâm sự với các Dì trong gia đình Thiên Chúa và nhờ họ cầu nguyện thay cho mẹ, mẹ thực sự xin Chúa cho mẹ ở lại cõi tạm này cho đến lúc các con của mẹ trưởng thành, tốt nghiệp Đại Học và có ngành nghề ổn định. Hay ít nhất đến lúc hai con bước chân vào Đại Học.  Mẹ tin, điều mẹ thành khẩn cầu xin sẽ được Chúa thương và chấp nhận.  Mẹ muốn sống bên con và em, được nhìn con gái lớn lên từng ngày, được chia sẻ cùng con những khó khăn trong tâm lý phát triển tuổi thiếu niên con.  Hãy cứ ngoan và sống cho hồn nhiên con gái nhé!  

Tuổi 12, mẹ chúc cho con luôn bước đi vững vàng bằng Đức Tin với Chúa, bằng tình yêu thương Ngài đặt để trong trái tim con, bằng niềm tin ở tương lai phía trước, bằng tất cả đam mê và hoài bảo của con.  Nguyện xin Thiên Chúa luôn đồng hành cùng con gái của mẹ, luôn che chở và chúc phước cho con mỗi ngày, nguyện xin Ngài giúp con đạt thành nguyện ước mà con đã cầu xin hôm nay.  Amen!

MỘT VÀI HÌNH ẢNH MẸ GHI  LẠI TRONG NGÀY SINH NHẬT CON GÁI YÊU CỦA MẸ!

SONY DSCBánh Phở Xào-Món Ăn Bạn và Con Gái Yêu Thích-Mẹ không dùng thịt cho món này

SONY DSCBánh Mì Bơ Nướng Tỏi

SONY DSCMón Khai Vị-Rau Quả Tươi

SONY DSCCơm Chiên

SONY DSCChả Giò Tôm Thịt

SONY DSC SONY DSCGà Nướng Chua Cay

SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSCTUỔI MƯỜI HAI

Chiếc bánh này mẹ chỉ mua loại Valila (Thi Thích) plain thôi, mẹ mua thêm Cream về cho Thi và Chị Bé pha màu rồi hai chị em tự trang trí cho chiếc bánh theo ý thích chủ đề màu vàng của Thi Thi!  

SONY DSC SONY DSCEmma, Thi Thi, Nguyên Chương và Anna

SONY DSC SONY DSCBa Mẹ Con

SONY DSCTrông mẹ bơ phờ vì cơn đau không thể kiểm soát sáng nay mẹ phài rời văn phòng về nhà từ sớm…Tạ ơn Chúa Ngài đã đáp lời cầu xin của Mẹ, Mẹ khỏe lại kịp thời gian chuẩn bị tiệc sinh nhật cho con!  Biết được con gái bây giờ chỉ thích hang out với bạn bè cùng Đức Tin, Mẹ mừng bậc khóc! Mẹ lại dâng lời tạ ơn Chúa đã đáp lời cầu xin của mẹ, thay đổi con gái của mẹ trong mối quan hệ bạn bè! Mẹ mừng vui khôn xiết!

SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSCMở Quà

SONY DSC SONY DSCThi Thi đang đọc thông điệp mừng sinh nhật từ tấm thiệp của bạn bè!

SONY DSC

SONY DSC SONY DSCThiệp mừng sinh nhật Mẹ Tulip tặng Thi Thi!

SONY DSCQuà của Dì và chị Bé tặng Thi Thi

SONY DSCTrước giờ hát chúc sinh Nhật Thi Thi và cắt bánh

SONY DSC SONY DSC SONY DSCMẹ biết con gái đang ước điều gì rồi!

SONY DSC SONY DSC SONY DSC SONY DSCEmma đã xin mẹ hai cái hoa hồng làm bằng quả cà chua này mang về show cho Mẹ Amy xem…cho biết…

SONY DSCNhững Món Quà Nho Nhỏ của Mẹ Tulip tặng Thi Thi!  Thi Thi thích thắp đèn cầy lúc ngâm mình trong bồn nước.  Mẹ tặng Thi iTune Gift Card để Thi dùng vào việc mua sách online tải về iPad đọc thêm.  Hai cuốn sách này mẹ mua ở tiệm sách Thiếu Niên Tin Lành.  Thi Thi biết được tâm ý của Mẹ Tulip qua hai cuốn sách này.  Mẹ rất vui!

 

Cảm Ơn Sự Thấu Hiểu Của Hai Con!


Tuliphantragiang

Hôm qua, rời văn phòng lúc 3:30PM, mẹ chạy về nhà tranh thủ thực hiện bữa tối cho gia đình cô Katie.  Bố cô đã qua đời một cách bất ngờ, mẹ và tất cả các cô trong nhóm Moms2Moms điều bị sốc nặng, bởi vì một tuần trước đó, trong buổi bế mạc lớp học Kinh Thánh trước khi nghỉ hè, cô Katie…khoe, bố mẹ cô vừa “sang thăm chơi hơn một tháng, vừa về lại Florida hôm Thứ Hai”.  Vậy mà, giờ thì Bố cô ra đi trước sự bàng hoàng của mọi người.   Để chia sẻ bớt với cô, nhóm học Kinh Thánh Moms2Moms đã cùng nhau giúp đỡ gia đình cô ấy trong lúc bối rối và đau lòng trước cái tin quá bất ngờ.

Thi và Chương đã biết thông cảm cho mẹ, phụ giúp mẹ một tay trong việc thực hiện món Pad Thai và một vài món phụ, mặc dù hôm qua là ngày đầu tiên của chương trình Thánh Kinh Mùa Hè, các con vẫn động viên và hổ trợ mẹ về tinh thần chia sẻ với gia đình cô Katie!  Lòng mẹ xúc động lắm trước sự thấu hiểu của hai con.  Nhờ hai con ủng hộ mà với chút thời gian ngắn gần một giờ, mẹ con mình đã mang bữa tối đến nhà cô Katie đúng giờ (5:30PM), sau đó chúng ta ghé đón người bạn học của Thi Thi (được Thi Thi mời đi dự Thánh Kinh Mùa Hè để làm chứng về Chúa cho bạn của con!) cùng đến Nhà Thờ (cũng đúng giờ 5:45PM) cho các con dùng bữa tối ở đó (bữa tối này mẹ đã phụ các cô chú trong nhà thờ thực hiện từ chiều hôm Chủ Nhật), còn mẹ thì…lao vào lo cho mấy em bé tí hon lớp 2 trong Group Ghana Của mẹ.  Chúng ta không bị bê trễ hoàn toàn là nhờ các con hổ trợ mẹ.  Tạ ơn Chúa, mẹ cảm ơn hai con của mẹ và chị Bé của dì Hường rất nhiều!

Gặp cô Katie sau vài tuần kể từ ngày bế giảng khóa học Thánh Kinh dành cho những người Mẹ, mẹ thấy cô ấy physically sa sút hẳn, chỉ tinh thần là cứng cỏi nhờ ơn Chúa và nhờ sự cầu nguyện của Hội Thánh và nhóm nhỏ Moms2Moms của mẹ.  Mẹ lại nhớ lại những ngày được cậu Trường báo hung tin Ông Ngoại đã vĩnh viễn ra đi, lòng mẹ lại quặn đau không nói được!

Cảm ơn hai con-động lực sống của mẹ!  Nguyện xin sau này Thiên Chúa sẽ hướng dẫn và sử dùng đời sống của hai con cho mạng lịnh của Ngài!  Điều mẹ chưa làm được cho Chúa, mẹ mong các con sẽ cố gắng làm, chỉ có như thế, đời sống các con mới trọn vẹn ý nghĩa và hạnh phúc nhất thôi các con ạ!  Mẹ rất yêu hai con!

SONY DSC

Món Pad Thai này làm theo khẩu vị của gia đình cô Katie.  Hôm qua Thi và phụ giúp mẹ chuẩn bị!

 

Cinderella Của Mẹ Tulip


Tuliphantragiang

Cinderella- A Musical Play

Vất vả hơn nửa năm, mỗi tuần con gái phải ở lại sau giờ học vài hôm để luyện tập vở nhạc kịch Cinderella, cuối cùng buổi trình diễn đã thành công tốt đẹp.  Mẹ mừng cho sự thành công của những cô giáo hướng dẫn (đạo diễn), bạn bè và riêng con. 

Ngồi dưới nhìn lên sân khấu, trông con bé bỏng như búp bê, nhảy những điệu nhảy tuy rất xưa nhưng cũng…hiện đại một cách sành điệu, mẹ bỗng thấy con gái của mẹ thật là giỏi.  Những bài hát con biểu diễn (Vocal) thật là thắm thiết và nhức nhối trái tim người nghe về hoàn cảnh của Cinderella…Thảo nào, con luôn tự viết những vở kịch ngắn (nhờ mẹ sửa) và cùng bạn bè tập dợt rồi trình diễn trong lớp Nhạc Kịch khá thường xuyên.  Mẹ không biết phải làm gì hơn để con gái phát huy khả năng của con về Musical đây… Có lẽ mẹ sẽ nói chuyện vơi cô Lisa, cô ấy mê Musical như mẹ con mình vậy…để xem cô Lisa góp ý thế nào cho con, con gái nhé!

IMG_2637IMG_2673

H1. Các cô gái đang…thử giày                H2. Thi Thi performing a song

IMG_2676IMG_2690

H1. Thi Thi performing another song             H2.  Vũ Điệu Cung Đình  

IMG_2718IMG_2727

Điệu nhảy kết thúc vở Nhạc Kịch Cinderella


IMG_2739

Vừa ca hát, vừa nhảy…Thi Thi rời Sân Khấu là đói lã… đòi Mẹ chở ngay đến Subway

IMG_2746

“Cinderella” đang order Subway sandwiches cho mình và cho em Chương

IMG_2747

Cinderella của Mẹ Tulip 🙂

 

Một Ngày Lại Qua Đi…


Tuliphantragiang

Đưa hai con về nhà thì đã gần tám giờ rồi.  Chị bé tắm cho Chương còn mẹ phải gội tóc cho chị Hai. Mọi thứ cho ngày mai đã xong xuôi.  Mẹ took shower xong thì đã hơn chín giờ…Mẹ hít một hơi thở sâu và nhận ra, oh!  Tuyệt quá, chúng ta đã có một ngày Phước Hạnh Chúa ban cho!

Mẹ thương cho chị Hai, ngày mai là trial for talent show, con đã cùng Hanna and Anna thực tập Unicycle vài hôm nay mà vẫn không cảm thấy tự tin.  Vừa lái xe tới nhà chiều nay từ bệnh xá, mẹ thấy Thi ngồi vẽ trước Driveway, những đường vẽ của con báo cho mẹ biết con đang lo lắng điều gì đó, nhìn con bên cạnh là chiếc Unicycle, mẹ vừa bước xuống xe thì con đã chạy đến ôm chầm lấy mẹ, vẻ đầy lo lắng thực sự.  Nào là, “con không thấy tự tin”, rồi “mai mẹ đi với Chương ai sẽ mang Unicycle của con đến trường?”, còn nữa “chiều mai 4:30PM ai sẽ đón con về?”…”Mẹ sẽ sắp xếp ổn thỏa cùng những người mẹ khác cho con thô”i, nhưng mẹ biết con vẫn không vui bằng chính mẹ làm việc đó cho con như thường lệ!  Mẹ nghe giọng nói đầy thất vọng của con, mẹ muốn khóc lắm, nhưng không!  Không thể nào để con nhìn thấy nước mắt mẹ rơi!  Mẹ sẽ cầu nguyện cho con Thi ơi!  Sáng sớm mai mẹ phải tháp tùng theo em Chương trong chuyến Field Trip sang Pennsylvania trước khi con gái thức dậy, chiều nay mẹ đã mang chiếc xe đạp một bánh của con sang nhà Mẹ của Hanna, và mẹ nhờ mẹ của Hanna đón con gái của mẹ rồi đấy.  Con yên tâm rồi nhé.   Mẹ sẽ xin Chúa ở cùng con và nhóm bạn của con, để các con được chọn vào Talent Show của trường vào ngày cuối năm con ạ!  Còn nửa, nhất định trước khi cùng em Chương rời nhà, bữa sáng cho con sẽ tơm tất sẵn sàng trên bàn con ạ! Mẹ sẽ gọi về thức con dậy sớm sửa soạn rồi dùng bữa sáng con yêu thích!  Vui lên con gái ạ!

Giờ, mẹ ngồi viết mấy dòng này vừa nghe hai chị em con thổi sáo mẹ thấy thật thanh thản lạ thường.  Cuối cùng Thi của mẹ cũng đã chơi được bản nhạc Do-Re-Mi từ bộ phim “The Sound of Music” rồi.  Mẹ thích quá, cả bản nhạc CAN-CAN của Jacques nữa.  Dù con chơi sai vài nốt nhạc, nhưng không sao, với mẹ vẫn là tuyệt lắm!  Mẹ thấy hạnh phúc vô cùng!  Chương thì đang chơi Recorder, mẹ vui quá khi Chương chơi một đoạn nhạc trong “Jerusalem Town”..yeahhhhh….Bravo Chương Chương!

Còn bây giờ thì là tin chả có gì vui của riêng mẹ.  Xét nghiệm sinh thiết từ EGD hôm trước báo cho mẹ biết có bằng chứng của H. Pylori Infection, loại vi khuẩn này associated với Viêm dạ dày (Gastritis), chứng loét bao tử (Ulcer), và ung thư bao tử (Stomach Cancer).  Chính vì thế, Bác Sĩ Mabee chọn phương án điều trị cho mẹ bằng thuốc kháng sinh: Amoxicillin (500mg), Prilosec OTC (20mg) và Clarithromycin (500mg), để ngăn ngừa những bệnh lý trên.  Lại thuốc Tây, thuốc Tây.  Mẹ bỗng nhớ Ông Ngoại quay quắt, Ông Ngoại thường bảo “tránh được thuốc Tây càng tốt con ơi!”, trong trường hợp này, mẹ tránh làm sao được hở Thi Thi, Chương Chương của Mẹ!  Ngày mai mẹ phải gọi cậu Thành cấp báo, để cậu cầu nguyện cho Mẹ.  Đúng là bệnh tâm lý của mẹ càng nặng thêm, chưa có kết quả thì mẹ chả quan tâm nên không cảm nhận gì, cầm kết quả trên tay rồi…bỗng thấy một phần bao tử của mẹ cứ đau âm ỉ…ah hah… 🙂

Chiều tối ra vườn ngồi xích đu với hai con một lát, đảo mắt nhìn khu vườn mẹ nản lòng quá! Trước nhà mẹ cố cắt cỏ trước khi ba về tuần trước, vì mẹ nghe nói ba về chỉ có ngày thứ bảy, mẹ muốn ba dành trọn thời gian cho hai con, mẹ ráng cắt cỏ hôm thứ Năm trước đó, cắt chỉ vườn trước thôi thì mẹ muốn gục rồi…mẹ phải cố, vì hàng xóm cứ đi ngang qua lại nhìn khu vườn cỏ mọc thành lau mà đau đáu hỏi mẹ “ox cô đâu?” , dù họ tế nhị nhưng mẹ hiểu họ ngầm muốn nói “vườn nhà cô cần phải cắt cỏ đấy!”.  Thế rồi, Chủ Nhật, ba giúp mẹ cắt phần còn lại phía sau, nhưng ba cắt chẳng ra hồn, giờ mẹ nhìn khu vườn thảm hại quá, mấy trận mưa qua, thêm công ty phun thuốc và phân cho cỏ vừa mới phun xong, đám cỏ lại đua nhau mà…cao lớn… Cuối tuần này mẹ phải giải quyết chúng thôi, kẻo hàng xóm người ta lại ghé ngang ghé dọc hỏi “ox cô đâu?” thì ngại lắm!  Nếu mẹ không thể cắt cỏ được nữa, mẹ phải nhờ Chú Andy, hoặc nhờ cô Lisa gọi các quí ông trong Hội Thánh, ai rãnh họ sẽ đến giúp mẹ thôi!  Giờ là lúc mẹ biết mẹ phải nhờ sự giúp đỡ của quí con cái Chúa, mẹ không còn khỏe như xưa để làm những việc của người đàn ông trong gia đình.  Điều này mẹ học được trong những buổi học Kinh Thánh và chia sẻ kinh nghiệm của những người “single mom” trong Hội Thánh.  

Dì Tiểu Thảo nói đúng đấy con ạ, phải nhờ vả khi mình cần phải nhờ vả thôi, mẹ không đem thân ra cáng đáng hết mội thứ được nữa rồi.  Mẹ lại tạ ơn Chúa bên mẹ có dì Hường, dì Vân và chị Bé, mẹ từ nay không phải nấu cơm chiều vì dì Hường bảo “đi làm về em lo nghỉ nghơi, cơm chị nấu!”, Chị Bé có thể chia sẻ vời Mẹ việc nhà và lo cho hai em…  Mẹ sung sướng quá rồi còn gì… Chiều chiều có thể đi bộ cùng hai dì, mẹ cảm thấy vui và được an ủi lắm, con người ta không thể sống mãi với cô độc con ạ!  Đau khổ nhất là con người ta cảm thấy vô cùng cô độc trước một rừng người…Mẹ của hai con là kẻ cô độc ấy! Song,  đó là nói về cuộc sống nhiễu nhương này cơ, còn khi mẹ nếp mình bên Chúa, sự cô độc tan đi, sự ấm áp tỏa dần trong cơ thể sang linh hồn của Mẹ!  Nhưng rồi, mẹ luôn bị cuộc sống nhiễu nhương này quấy rầy…Cô độc vẫn cứ như món nợ trần ai, lúc lưu luyến, lúc phân kỳ…Dẫu thế nào thì sự cô độc vẫn cứ trở về thăm viếng mẹ…Ừ! thì như vậy đi, cô độc là liều thuốc đắng nhưng nó có thể giúp ta thấu hiểu những linh hồn sinh ra và lớn lên trong nỗi cô độc triền miên…Ừ! mẹ nên xem cô độc như một món quà của cuộc sống chứ không bao giờ là của Chúa đâu con nhé.  

Vâng! mẹ sẽ cố mà nghĩ như thế sometimes…

 

Các Thiên Thần Hát …


Tuliphantragiang

Các Thiên Thần Hát Cho Phụ Huynh Nghe…

Dì Thùy ơi!
Tối qua là đêm diễn cuối cùng của Thy Thy. Ca Đoàn này do cô giáo Joy Brubbs hướng dẫn, cô ấy lại là người hướng dẫn Ca Đoàn thiếu nhi trong nhà thờ, vì thế những bài hát cô ấy chọn rất…70, và những bài Thánh Ca cũ nghe lại bình an vô cùng.

Ba Tiếng Hát Chính của Ca Đoàn
Hanna-Theresa-Anna

Các “Mục Đồng” bé bỏng xin được gởi đến tất cả các dì, cậu, cô, chú, bác và bạn đọc ủng hộ Mẹ Tulip một Mùa Giáng Sinh ấm áp Tình Yêu và Niềm Vui rộn rã mỗi ngày!

Tối qua, mình đưa Thy đi trình diễn về, lòng tràn ngập niềm vui và Tình Yêu Chúa, Diễm Châu bỗng muốn ca hát lớn lên, muốn viết điều gì đó về Tình Yêu Cứu Rỗi của Chúa Giê-Xu chia sẻ với tất cả mọi người, nhưng rồi…không nói được, cũng không viết được, Diễm Châu hy vọng cảm hứng yêu thương này sẽ trở lại trước ngày thế giới mừng Sinh Nhật Chúa để mình có thể viết những điều mình muốn chia sẻ với tất cả mọi người, chứ không riêng gì anh chị em mình trong gia đình Thiên Chúa!

Dì nhớ chụp hình ông bà Ngoại gởi cho Diễm Châu xem cho đỡ nhớ ông bà nhé! Cảm ơn Dì Thùy trước.

Còn bây giờ, Dì hãy cùng mẹ Châu nghe các Thiên Thần hát nhé! Mình bị mê hoặc bởi giọng hát cô Susan Boyle.
Mẹ Châu cũng mời mẹ Cún, mẹ Thuận, mẹ OT, Dì Thúy, Dì Huyền, và các dì trong Hội Thánh, chúng ta cùng xem các Thiên Thần và nghe cô Susan hát nha !

Các dì không cần mua vé, chỉ cần vào đây nghe “Do You Hear What I hear”.