RSS

Category Archives: Nhìn Về Việt Nam

Tâm Thư Sinh Viên Nhật Gởi Thế Hệ Trẻ Việt Nam

SONY DSC
Tulip Châu Sa

Tâm Thư Sinh Viên Nhật Gởi Thế Hệ Trẻ Việt Nam

Một bạn trẻ người Nhật từng du học ở Việt Nam vừa có bài viết gửi giới trẻ Việt Nam khiến dư luận xôn xao.

“Việt Nam – nhà giàu và những đứa con chưa ngoan”

Tôi đang là một du học sinh Nhật, có hơn 4 năm sinh sống tại Việt Nam. Với ngần ấy thời gian, tôi đã kịp hiểu một đạo lý giản đơn của người Việt: “Sự thật mất lòng”. Song không vì thế mà tôi sẽ ngoảnh ngơ trước những điều chưa hay, chưa đẹp ở đây. Hy vọng những gì mình viết ra, không gì ngoài sự thật, như một ly cà phê ngon tặng cho mảnh đất này, tuy đắng nhưng sẽ giúp người ta thoát khỏi cơn ngủ gục – ngủ gật trước những giá trị ảo và vô tình để những giá trị thật bị mai một.

Tôi có một nước Nhật để tự hào

nhat

Tôi tự hào vì nơi tôi lớn lên, không có rừng vàng biển bạc. Song, “trong đêm tối nhất, người ta mới thấy được, đâu là ngôi sao sáng nhất”. Thế đấy, với một xứ sở thua thiệt về mọi mặt, nghèo tài nguyên, hàng năm gánh chịu sự đe dọa của hàng trăm trận động đất lớn nhỏ lại oằn mình gánh chịu vết thương chiến tranh nặng nề, vươn lên là cách duy nhất để nhân dân Nhật tồn tại và cho cả thế giới biết “có một nước Nhật như thế”.

Tôi tự hào vì đất nước tôi không có bề dày văn hiến lâu đời nên chúng tôi sẵn sàng học hỏi và tiếp nhận tinh hoa mà các dân tộc khác “chia sẻ”. Từ trong trứng nước, mỗi đứa trẻ đã được học cách cúi chào trước người khác. Cái cúi chào ấy là đại diện cho hệ tư tưởng của cả một dân tộc biết trọng thị, khiêm nhường nhưng tự trọng cao ngời.

Tôi tự hào vì đất nước tôi được thử thách nhiều hơn bất kỳ ai. Khi thảm họa động đất sóng thần kép diễn ra, cả thế giới gần như “chấn động”. Chấn động vì giữa hoang tàn, đổ nát, đói khổ và biệt lập, người ta chỉ nhìn thấy từng dòng người kiên nhẫn xếp hàng nhận cứu trợ và cúi đầu từ tốn cảm ơn. Không có cảnh hôi của, lên giá, cướp bóc, bạo lực nào diễn ra giữa sự cùng khổ. Chỉ chưa đầy một năm sau khi hàng loạt thành phố bị xóa sổ hoàn toàn, sự sống lại bắt đầu hồi sinh như chưa từng có biến cố nào đã xảy ra. Thế đấy, không có những thành tích to lớn để nói về nước Nhật nhưng thương hiệu “made in Japan”, là thương hiệu uy tín vượt trên mọi khuôn khổ, tiêu chuẩn khắt khe, được toàn cầu tôn trọng nhất mà tôi từng biết.

Bạn cũng có một nước Việt để tự hào

Nói Việt Nam là một “nhà giàu”, quả là không ngoa. Giàu tài nguyên, giàu truyền thống, giàu văn hóa… Nhưng con cháu của nhà giàu, sẽ phải đối mặt với những vấn đề nan giải của nhà giàu. Và không phải ai cũng biết cách sống có trách nhiệm trong sự giàu có ấy.

Thật đáng tự hào nếu bạn được lớn lên ở một đất nước được thiên nhiên ưu đãi với rừng vàng biển bạc. Đáng xấu hổ nếu xem đó là khoản thừa kế kếch xù, không bao giờ cạn. Thật tiếc đó lại là những gì tôi thấy. Tại các thành phố, chỉ cần nhà mình sạch sẽ là được, ngoài phạm vi ngôi nhà, bẩn đến đâu, không ai quan tâm. Ở các nhà máy, nếu không biết dồn rác thải ở đâu, họ sẽ cho chúng ra ngoài đường, sông suối, biển cả vì đó là “tài sản quốc gia” – đã có quốc gia lo, không phải việc của mỗi người dân. Tại một đất nước mà 80% dân số sống bằng nghề nông, đất đai, nước ngầm hầu như đã bị nhiễm độc, đến nỗi, người ta nói vui trong năm nữa thôi sẽ là thời đại của ung thư vì ăn gì cũng độc, không ít thì nhiều, không thể khác. Vì sao nên nỗi?

Thật đáng tự hào vì Việt Nam có 4000 năm văn hiến. Thật xấu hổ nếu 4000 năm văn hiến chỉ là một chương trong sách lịch sử chứ không được thể hiện trong cách hành xử đời thường. Thật buồn vì đó cũng là điều tôi thấy mỗi ngày.

Hãy chỉ cho tôi thấy rằng tôi đã sai nếu nói: Người Việt không biết xếp hàng, xếp hàng chỉ dành cho học sinh tiểu học; người Việt không biết tự hào về người Việt, nếu không thì Flappy Bird đã không phải chết yểu đau đớn; người Việt chửi hay còn hơn hát, cứ xách ba lô ra tới thủ đô một chuyến thì sẽ được mục sở thị; người Việt vẫn còn luyến tiếc văn hóa làng xã, giai cấp nếu không phải thế thì họ đã không đứng thẳng người chửi đổng và cúi rạp mình trước quyền lực bất công mà chẳng dám lên tiếng; người Việt có đôi mắt siêu hạng nhất vì nhìn đâu cũng thấy cơ hội để mánh mung, lọc lừa.

Tôi chưa từng thấy đất nước nào mà các bậc mẹ cha dạy dỗ con cháu cố gắng học hành để sau này là bác sỹ, phi công, thuyền trưởng… mà xuất phát không vì đam mê mà vì phong bì nhiều, đút lót dễ, giàu sang mấy hồi… Vì đâu nên nỗi?

Người Việt có một nền di sản độc đáo, một nguồn sức mạnh vô cùng to lớn, ai cũng nhìn thấy, chỉ có người Việt là không thấy hoặc từ chối nhìn thấy. Vì sao nên nỗi?

Tôi đang nhìn thấy một thế hệ, họ không còn biết phải tin vào điều gì, thậm chí còn không dám tin vào chính mình. Là một người Việt – khó lắm! Thật vậy sao?”

Nguồn:  Đất Việt

Advertisements
 

HÁT CHO VIỆT NAM

SONY DSC
Tulip Châu Sa

HÁT CHO VIỆT NAM

Tulip Châu Sa: Bạn là người Việt Nam thì xin bạn hãy cùng HÁT CHO VIỆT NAM!
If you are Vietnamese, please SING WITH ME FOR VIETNAM!

Sáng Tác và Trình Bày:  Từ Yên

 

TRUNG CỘNG ĐẦU ĐỘC CẢ THẾ GIỚI

SONY DSC
Tulip Châu Sa

TRUNG CỘNG ĐẦU ĐỘC CẢ THẾ GIỚI VỚI NHỮNG SẢN PHẨM NGUY HIỂM.

Tiến Sĩ Peter Navarro

Để trả lời câu hỏi: “Nhưng chết dưới tay Trung Cộng như thế nào?” Tiến sĩ Peter Navarro nói: “Nhiều cách lắm, bằng hàng hóa độc hại, bằng cạnh tranh bất chánh, bằng cách cướp công ăn việc làm của nhiều quốc gia, bằng các hoạt động gián điệp, chiếm tài nguyên thiên nhiên của các nước láng giềng, chiếm lãnh nhiều thuộc địa bằng mặt trận kinh tế, đánh cắp bí mật quốc phòng, và tăng đầu tư vào quân đội toàn là những thủ đoạn hiểm độc cả .”

Câu hỏi khác: “Có biện pháp nào để tránh hiểm họa “Chết dưới tay Trung Cộng không?” Tiến sĩ Peter Navarro đáp: “Có chứ! Nhưng, nó đòi hỏi Hoa Kỳ phải có một chánh sách khác, và người dân Hoa Kỳ phải hiểu rõ thảm họa lớn nhất thế giới nầy!”. Trong cuốn “Death By China” đưa ra một số thống kê tiêu biểu:

Trung Cộng hiện cung cấp cho Hoa Kỳ 60% nước táo đặc, 50% tỏi, 70% thuốc trụ sinh Penicillin, 50% aspirin, 33% thuốc Tylenol, và 99% vitamin C.

– Vật liệu xây dựng “drywall” của Trung Cộng chứa chất Sulfurous gas bốc mùi trứng thối làm cho người cư ngụ bị sưng phổi, ngứa cổ, nghẹt thở mà còn làm hư hỏng các ống nước làm hệ thống HVAC như: máy lạnh, máy sưởi không làm việc được. Mỗi năm, hàng 100.000 căn nhà của dân Mỹ phải tốn tiền sửa chửa khoảng 15 tỉ USD.

– Về mặt gián điệp, “Death by China” cảnh báo rằng: mỗi năm có khoảng 750.000 người Hoa ngành tình báo vào Hoa Kỳ, đánh cắp kỹ thuật quốc phòng, đưa về Hoa Lục.

VŨ KHÍ SINH HỌC DƯỚI HÌNH THỨC HÀNG ĐỘC

Rõ ràng Trung Cộng đã và đang dùng “vũ khí sinh học” dưới hình thức “hàng độc” để đầu độc nhân loại, và dân chúng Hoa Kỳ, đó là loại vũ khí hủy diệt con người một cách tiệm tiến. Hiện nay, ngành Công nghệ sinh học đang nở rộ tại Trung Hoa Lục Địa và phát triển nhanh chóng, các sản phẩm độc hại được xuất khẩu ồ ạt, tràn ngập trên khắp thế giới. Xin liệt kê vài hàng độc đã được tìm thấy:

THUỐC TÂY GIẢ:

– Tại PANAMA: hơn 300 người tử vong vì uống thuốc ho Made in China có độc chất gây bệnh, là một loại độc chất cao thường tìm thấy trong nước chống đông đặc của xe hơi.

– Tại HAITI: trên 76 trẻ em, phần lớn dưới 5 tuổi chết vì thận bị hủy hoại một cách kỳ lạ giống như nạn nhân ở Panama. Nhờ sự giúp đở của Hoa Kỳ, người ta khám phá ra nạn nhân tử vong, vì thuốc trị sốt cho trẻ em có độc chất “Diethylene Glycol” phát xuất từ Xingang, và qua Công ty giao dịch Sinochem International.

– Không chỉ trong dược phẩm có chất Diethylene Glycol, còn được Tàu đưa độc chất nầy vào kem giả mạo dưới nhãn hiệu Colgate. Chính quyền Canada khuyến cáo dân chúng: ngưng sử dụng kem đánh răng giả mạo độc hại Made in China.

Dưới chủ đề “TRUY LÙNG THUỐC CỦA TỬ THẦN” phóng viên của tạp chí Le Nouvel Observateur, kể lại cuộc điều tra của một nhân viên bào chế dược phẩm Thụy Sĩ, hầu tóm cổ những kẻ sát nhân đã giết hại hàng ngàn bệnh nhân bằng thuốc giả đến từ Trung Cộng. Cuộc săn lùng chỉ trên địa phận các quốc gia Cận Đông: Ai Cập, Jordanie, Syrie.

Mở đầu bài viết, phóng viên Jean Paul Mari kể lại câu chuyện của ADEL, một người Palestine: Vợ của anh bị ung thư vú, nhờ biết bệnh rất sớm, và các Bác sĩ lạc quan sẽ chữa được bệnh. Vấn đề thuốc “Imanitib” rất đắc, giá hộp. Để chữa trị cho vợ, Adel đã huy động gia đình bạn bè giúp đỡ đưa vợ sang Israel điều trị, Thời gian đầu, bệnh của vợ anh có vẻ ổn định. Sau đó, anh đưa vợ trở lại Palestine vào bệnh viện tối tân ở Ramallah. Bác sĩ Baker sử dụng loại thuốc nói trên, nhưng giá thành chỉ có một nửa thôi. Vợ của Adel chết 6 tháng sau đó,  vì thuốc xử dụng tại đây là thuốc giả, được pha chế chỉ có nước, pha một ít đường, phẩm màu và một ít aspirine. Giá thành của mỗi họp thuốc nầy là 2 USD.

Điều nầy đã thúc giục JEAN LUC mở cuộc điều tra. Nhân vật trung tâm mạng lưới mà Jean Luc tìm ra được tên WAJEE ABU ODEH, một người Jordanie, đến từ Thẩm Quyến ở Hoa Lục. Tại vùng Cận Đông, mạng lưới do Wajee Abu Odeh điều khiển, cung cấp thuốc giả cho Jordanie, Ai Cập, Syrie…họ cung cấp thuốc giả tới 50% thuốc chữa trị ung thư. Không kể các loại thuốc giả chết người nầy tràn lan ở những vùng ngoại ô nghèo, và qua nhiều môi giới nó hiện diện tại những bệnh viện có uy tín ở thủ đô.

TRÀ TÀU TẨM CHẤT ĐỘC CHÌ:

Theo The New Chenese Take Out Michael E. Telzrow cho biết: Kỹ nghệ sấy khô lá trà tại Trung Cộng đã đạt tới trình độ tinh vi chưa từng có: Các hãng sản xuất trà dùng khí thải từ xe ô tô để làm khô lá trà nhanh chóng bằng cách trải lá trà tươi trên sàn của nhà kho, rồi lái những xe vận tải vào trong, nổ máy để khí thải từ ống khói xe làm khô lá trà. Vấn đề là xăng pha chì, và những chất chì độc hại thoát ra theo khói xe bám trên lá trà. Chất độc chì sẽ ngấm dần dẫn đến việc hủy hoại thận, và còn nhiều nguy cơ khác nữa.

NƯỚC TƯƠNG LÀM BẰNG TÓC:

Bài viết nầy của GS, Tse – Yan Lee, B.H.Sci, nhằm trình bày cho độc giả biết về một loại nước tương được sản xuất tại Hoa Lục không an toàn, và được bày bán khắp nơi tại Hoa Lục, và trên thế giới. Nước tương được chế biến từ đậu nành, gồm có hợp chất protein, carbohydrate không chất béo, dồi dào chất riboflavin (B2) và các chất khoáng như: sodium, calcium, phosphorus, sắt, selenium,chất kẽm. Hàng năm, trên khắp thế giới người ta đã sản xuất ra hàng ngàn triệu tấn nước tương để cung ứng cho thị trường tiêu thụ.

Vào năm 2003, tại Trung Cộng, người ta sản xuất hàng loạt nước tương mang nhãn hiệu “HONGSHUAI SOY SAUCE”, áp dụng theo phương pháp sinh hóa, và kỹ thuật tân tiến bởi một nhà máy chế biến thực phẩm gia vị, không theo phương pháp chế biến cổ điển bằng đậu nành, và lúa mì, nên giá thành rất rẻ, và được các nhà hàng, và nhà trường xử dụng rất nhiều. Tháng giêng năm 2004, viên quản lý cho một nhóm ký giả của chương trình TV “Weekly Quality Report”, cho biết thành phần của nước tương gồm có “amino acid”, “sodium hydroxide”, “hydrochloric acid”, và mật đường (loại dung dịch phế thải sau khi đã quay ly tâm thành đường cát trắng) và vài chất hóa học khác hòa tan với nước. Nhu cầu chế biến nước tương, hàng tháng nhà máy phải xử dụng đến hàng chục ngàn tấn “amino acid” dưới dạng bột, từ một nhà máy sản xuất hóa chất khác. Sau đó các ký giả đã tìm ra nguyên liệu để bào chế ra loại xi-rô amino acid này, tại một nhà máy sinh hóa ở tỉnh Hồ Bắc. Họ trả lời các ký giả rằng “amino acid” chính yếu chế biến từ tóc con người, thu nhặt được từ các tiệm hớt, uốn tóc, và từ các đống rác thải ra ở các bệnh viện khắp nơi trong nước, rất dơ bẩn, và mang nhiều loại vi khuẩn gây nhiều mầm bệnh khác nhau. Tóc con người chứa nhiều loại hóa chất độc hại như thạch tín “arsenic”, và chì “lead” sẽ gây phương hại trầm trọng đến hệ thống tiêu hóa, gan, thận, tim mạch, hệ thần kinh, và sinh dục. Sau khi tin tức ghê tởm nầy được phổ biến trên toàn thế giới, khiến Hiệp Hội Các Quốc Gia Châu Âu, Hong Kong, Đài Loan, Nhật, Hoa Kỳ…đã từ chối nhập cảng một số hiệu nước tương, và nhiều loại thực phẩm khác sản xuất từ Trung Hoa Lục Địa, vì lý do an toàn cho sức khỏe dân chúng.

TỎI BỘT, ỚT BỘT NHIỄM PHÓNG XẠ:

Do khả năng công nghệ bảo quản thực phẩm quá kém, nên tỏi bột, và ớt bột, là sản phẩm nổi tiếng của quận Qixian, tỉnh Henan, do cơ xưởng Limin sản xuất, phải xử dụng chất phóng xạ Cobalt-60 để giữ lâu cho tỏi bột và ớt bột khỏi bị hư hỏng. Ngày 7/6/ 2009, chất Cobalt-60 bị rò rỉ thấm qua quần áo bảo hộ của công nhân, và chất phóng xạ Cobalt-60 tuôn ra ngoài không khí, xưởng Limin bị phát hỏa, gây chết chóc cho nhiều người. Có khoảng 800.000 người trong vòng bán kính 50 km đã bỏ của chạy lấy thân. Hàng quán tại Qixian đóng cửa, đường xá vắng tanh như một thành phố chết.

HOA KỲ BÁO ĐỘNG NHIỀU MẶT HÀNG NHẬP TỪ HOA LỤC CÓ CHẤT ĐỘC:

Hoa Kỳ liên tiếp báo động về hàng hóa nhập cảng từ Trung Cộng có chứa kim loại Cadmium độc hại tiềm ẩn trong những kiểu trang sức thời trang. Quốc Hội Mỹ đã cấm các sản phẩm chứa chì nhập cảng vào Mỹ dưới dạng nữ trang cho trẻ em. Nhưng, cadmium còn độc hại hơn chì nhiều. Cadmium có thể gây bệnh ung thư. Thượng Nghị Sĩ Mark Pryor báo động: “Sẽ có nhiều phụ huynh tức giận khi biết nữ trang nhập cảng như thế có thể làm tổn hại sức khỏe con em họ.”

Nhiều sản phẩm may mặc dành cho trẻ em không bảo đảm an toàn, chứa nhiều hóa chất “formaldehyde”, “cadmium”, và “chromiumđộc hại vượt mức cho phép, gây nhiễm trùng da và đường hô hấp cho trẻ em. Trong khuôn khổ bài báo nầy, chỉ liệt kê những mặt hàng độc có tính cách tượng trưng mà thôi, còn nhiều mặt hàng độc khác như trái cây có tẩm hóa chất bảo quản Carbendazim, hoặc còn dính thuốc trừ sâu, đũa ngâm hóa chất…một khi các hóa chất độc hại nầy bám vào các bộ phận trong cơ thể con người sẽ công phá tiến trình thoái hóa, và tăng trưởng tế bào tự nhiên mà sinh ra nhiều TẾ BÀO DỊ HÌNH không cần thiết dư thừa, đan kết vào nhau, tích tụ lại làm thành bướu độc, cục u…là tiến trình của nguy cơ dẫn đến nhiều căn bệnh ung thư.

Vì thế, tất cả mặt hàng tươi, khô, đông lạnh hoặc đóng gói mang nhãn hiệu MADE IN CHINA người tiêu thụ rùng mình kinh sợ. Trung Cộng thay đổi chiến lược để lừa người tiêu thụ bằng cách thay thế nhãn hiệu “Made in China” bằng nhãn hiệu mới trên các bao bì của thực phẩm, hàng hóa…là “MADE IN P.R.C đó là chữ viết tắt “People Republic of China” (Cộng Hòa Nhân Dân Trung Cộng).

Nhưng, nhãn hiệu “Made in P.R.C” đánh lừa giới tiêu thụ không được bao lâu, thì bị phát giác làm mức tiêu thụ hàng hóa Trung Cộng lại bị thế giới tẩy chay, tụt dốc thê thảm. Trung Cộng lại giở thói gian manh, tiếp tục đánh lừa người tiêu thụ, không nhận diện được các mặt hàng độc của Trung Cộng bằng những phương cách xảo quyệt khác. Một thí dụ điễn hình: WAL-MART là một trong những siêu thị lớn nhất nước Mỹ. Nếu nhập hàng từ Trung Cộng do công ty Wal-Mart đặt mua. Trung Cộng sẽ ghi “MADE FOR WAL-MART USA” hoặc “PACKAGED IN USA”.

Hàng hóa nhập từ Trung Cộng bằng những kiện hàng lớn, được ghi rõ ràng xuất xứ “Made in China” đúng theo qui định của chánh phủ Hoa Kỳ. Nhưng, khi những kiện hàng được tháo ra bán lẽ trên các quày hàng, thì mang nhãn hiệu khác như “MADE FOR WALMART USA” hoặc “PACKAGED IN USA”, và hàng chữ nhỏ li ti như “Made in China” hoặc “Made in P.R.C” nằm ở gốc nào đó rất khó nhìn thấy. Xin hãy cẩn thận khi mua hàng, để đừng bị Trung Cộng lừa bằng những mánh khóe bẩn thỉu nầy.

BÀI HỌC CỦA ĐÀI LOAN TẨY CHAY HÀNG ĐỘC CỦA TRUNG CỘNG:

Một thành phố Đài Loan, thị trấn Chitung, nơi trận bão Morakot ập vào làm 500 người chết trong một vụ lở đất lớn, và 700 người phải di tản sau cơn bão nhiệt đới tồi tệ nhất trong vòng 50 năm qua, đã xảy ra vào ngày 8/8/ 2009. Chánh quyền địa phương đã từ chối nhận 100 “nhà lưu động” lấp ráp nhanh do Trung Cộng viện trợ vì lo sợ hóa chất độc hại, vì những căn nhà nầy có chứa chất “formali”, một loại hóa chất nguy hiểm. Phó Quan Hành Chánh quận tên Chung Chia nói:“Mặc dầu những ngôi nhà là trợ giúp nhân đạo, nhưng chúng tôi cần phải đặt an toàn làm ưu tiên hàng đầu.” Ngoài ra, họ cũng từ chối hàng viện trợ của Trung Cộng gồm: 10.000 túi ngủ, 10.000 chăn đắp, cùng với 176 triệu nhân tệ (26 triệu USD).

Người dân Đài Loan đã mất tin tưởng vào hàng hóa Trung Cộng từ năm trước, khi sản phẩm sữa bột của Trung Cộng của một số hãng Trung Cộng bị tìm thấy nhiễm melamine làm chết ít nhất 6 trẻ em, và khiến hàng chục nghìn trẻ em lâm trọng bệnh. Đây là một cái tát vào mặt bọn lãnh đạo Trung Nam Hải.

      VIỆT NAM THỊ TRƯỜNG TIÊU THỤ HÀNG ĐỘC CỦA TRUNG CỘNG:

Tất cả mặt hàng độc chết người do Trung Cộng sản xuất bị thế giới tẩy chay,  vất vào thùng rác. Những con chó Lãnh đạo Trung Nam Hải dùng Việt Nam làm thị trường tiêu thụ những hàng độc nầy vừa để thu lợi nhuận, và vừa dùng nó làm vũ khí giết người thầm lặng, không tiếng súng để giết dân Việt Nam chết dần chết mòn. Sách lược dã man nầy, Trung Cộng chia ra làm hai giai đoạn:

GIAI ĐOẠN I:

Ngày 30 tháng 6 vừa qua, nhiều tờ báo trong nước đồng loạt lên tiếng báo động về hiện tượng nầy, từng đoàn doanh nhân Tàu Cộng vượt biên giới bỏ ngỏ, ào ạt sang Việt Nam từ Bắc vào trong Nam, tung tiền mua giá cao, vơ vét hàng nông sản, thu hút hàng sạch, nhu yếu phẩm từ thủy sản, đường cát, heo, gà, vịt, trứng gà, vịt cũng bị thu mua chất hàng đống. Đặc biệt là vịt sống là sản phẩm bị chiếu cố tận tình nhất, khiến giá mỗi con từ 60.000 đồng/con tăng vọt lên 120.000 đồng, tức tăng gấp đôi. Cho đến nay, chiến dịch vét hàng đã lên đến cao điểm, nhưng chưa biết chừng nào mới chấm dứt. Hiện tượng nầy, khiến vật giá trong nước tăng tốc leo thang không ngừng, vì thiếu hàng để bán, làm dân nghèo khốn đốn. Theo nhận định của bà Nguyễn thị Thu Sắc, Phó Chủ tịch Hiệp hội Hàng Xuất Cảng Thủy Hải Sản Việt Nam (VASEP) nói rằng: những năm trước thương gia Tàu sang Việt Nam thu mua tôm trực tiếp từ các trại nuôi tôm của người Việt mình. Còn bây giờ, họ ra tận bến cá, đón tàu đánh cá vừa từ ngoài khơi vào, tung tiền thu mua trực tiếp, gom sạch các loại hải sản. Các công ty Việt Nam chế biến thủy, hải sản thiếu hàng xuất cảng, nâng giá mua lên để cạnh tranh mà vẫn chào thua các doanh nhân Tàu Cộng lắm tiền nhiều bạc nầy. Tại miền Trung, các tay thương gia Tàu Cộng nầy chiếu cố tận tình. Hậu quả, là giá tôm trắng hồi nằm ngoái chỉ có 57.000 đồng/kí bây giờ vọt lên 90.000 đồng/ký. Bà Sắc báo động: tình trạng nầy sẽ giết các Công ty xuất cảng thủy sản và hải sản trong nước. Từ đầu năm đến giờ đã có 147 Công ty loại nầy ở Việt Nam đã phải đóng cửa, vì không mua được hàng. Bà Sắc cho biết đã đến lúc chánh phủ Việt Nam nên bắt chước Indonesia, vì quốc gia nầy đã cấm xuất cảng nguyên liệu thủy, hải sản kiểu đó. Việt Nam cần phải bảo vệ thị trường nội địa. Nhưng, biết bao giờ Đảng nhà nước CSVN học được bài học khôn nầy?

Ngoài ra, các tên thương gia trọc phú nầy còn nhắm vào hồ tiêu. Theo lời ông Đỗ Hà Nam, Chủ tịch Hiệp Hội Tiêu Việt Nam (VPN), cho biết: đã có 20% toàn thể sản lượng tiêu Việt Nam bị thương lái Tàu Cộng thu vét. Cao su cũng vậy, có đến 70% số cao su làm ra ở Việt Nam đã vượt biên vào Hoa Lục.

GIAI ĐOẠN II:

Sau khi hút hết “HÀNG SẠCH” của thị trường Việt Nam, bọn Trung Nam Hải cho các thương buôn Tàu Cộng tuôn “HÀNG ĐỘC” vượt qua biên giới vào Việt Nam bán với giá rẻ mạt, vừa túi tiền của đại đa số đồng bào lao động để đầu độc dân Việt Nam trên qui mô cả nước, gây ra hiện tượng “GIÀU ĂN SẠCH, NGHÈO ĂN ĐỘC”. Xin liệt kê một số hàng độc của Trung Cộng tượng trưng:

GẠO NHỰA TÀU CỘNG.

Sau khi tung tiền vơ vét cả triệu tấn gạo của Việt Nam chở sang Tàu. Liền sau đó, “gạo nhựa Tàu” được Trung Cộng tung vào Việt Nam đã xuất hiện trên thị trường, đó là một loại giả làm bằng khoai lang /khoai tây xay nhuyển, rồi trộn với bột nhựa (resin). Gạo nhựa Tàu nấu trên 30 tiếng vẫn không làm hạt gạo nát nhừ, hột cơm vẫn nguyên vẹn, và không dính vào nhau. Tất cả các gạo nhựa Tàu đều cùng kích thước và màu sắc giống nhau.

SỮA ĐỘC MELAMINE:

Melamine là hóa chất dùng để sản xuất nhựa, được trộn vào các sản phẩm sữa, để chúng trông giàu protein hơn để dánh lừa thị giác giới tiêu thụ, khiến các em nhỏ uống vào sẽ mắc bệnh “sạn thận”. Các hãng thông tấn nước ngoài đưa tin scandal về sữa độc melamine làm tử vong 4 em bé, và làm hơn hàng trăm ngàn trẻ em khác bị bệnh vào năm 2008. Sau đó, chánh quyền Trung Cộng đã tìm thấy, và tịch thu 170 tấn sữa bột độc hại nầy. Số 170 tấn sữa độc melamine không được Trung Cộng thiêu hủy, và tái phối trí lại để đưa vào thị trường Việt Nam tiêu thụ với giá rẻ khoảng 62.000 đồng/ký, so với sữa bột Tân Tây Lan rẻ hơn 20.000 đồng /ký. Nguồn tin cho biết, sữa độc melamine tràn ngập ở các chợ biên giới phía Bắc, đưa vào bán ở các chợ đầu mối tại Sài Gòn như: chợ Kim Biên, Bình Tây, và các đại lý chuyên doanh phân phối thực phẩm.

LỤC PHỦ NGŨ TẠNG CỦA GIA SÚC VÀ GIA CẦM:

Ngộ độc thực phẩm diễn biến ngày càng phức tạp tại Việt Nam. Mỗi năm đã xẩy ra hàng ngàn vụ ngộ độc thực phẩm chết người. Nguyên nhân là ăn phải hàng độc, nhập lậu qua biên giới Việt – Trung bỏ ngỏ, kẻ qua người lại, nhập cảnh không cần visa . Hàng ngày, con buôn người Tàu lợi dụng nhập cảnh không cần chiếu kháng, để đưa hàng ngàn tấn hàng độc ồ ạt vượt qua biên giới vào Việt Nam tiêu thụ. Phần lớn hàng độc được con buôn Việt Nam chiếu cố nhiều nhất như: tim, cật, thận, lòng heo, chân gà, vịt, cánh cổ, trứng non, lòng mề…được con buôn người Hoa ngâm tẩm, và ướp bằng hóa chất như formol (dùng để ướp xác chết) để giữ tươi được lâu ngày, chống thối rữa. Những món hàng độc nầy khi vượt qua biên giới, được con buôn Việt Nam cho vào thùng xốp chuyển đi khắp nước tiêu thụ. Một người đi chào hàng nói với đối tác: “Yên chí đi! Có để đến nửa tháng nữa cũng chưa thối đâu! Đã tẩm ướp thứ đó rồi thì có chôn xuống đất tới cả tháng, đào lên vẫn còn tươi nguyên thôi!”. Thị xã Hà Khẩu (Hoa Lục) là nơi tập trung nguồn hàng độc loại nầy, cung cấp cho chợ Tả Cái, Tả Xéo cách đó 1km để con buôn chuyển về Việt Nam tiêu thụ bằng vạn nẽo đường khác nhau.

(Nguồn: Sưu tầm qua email)

 

Thư Kêu Gọi Cứu Giúp Nạn Nhân Sau Tai Nạn Sập Cầu Tại Lai Châu, Vietnam

SONY DSC
Tulip Châu Sa

***GỞI ANH CHỊ EM TRONG GIA ĐÌNH CƠ ĐỐC VÀ CÁC BẠN CỦA DIỄM CHÂU ĐANG SINH SỐNG TẠI HOA KỲ***

(Thông Điệp này xin được gởi đến các anh chị em và bạn bè của mẹ Châu Sa, Phan Diễm Châu Phan Diễm Châu Hts đang sinh sống tại Hoa Kỳ!)

Hướng lòng theo LỜI KÊU GỌI của Trạm HealtoSaveVòng Cầu Nguyện 24/7 HTS của Trạm, tôi xin kêu gọi các bạn, các anh chị em chúng ta, bên cạnh việc tha thiết cầu nguyện cho gia đình các nạn nhân, xin anh chị em chúng ta cùng đóng góp bằng tài chánh giúp gia đình các nạn nhân vượt qua cơn bĩ cực này một cách thiết thực.

Tôi sẽ đứng ra ghi nhận số tiền đóng góp từ các anh chị em, các bạn, và trực tiếp gởi về thầy truyền đạo Philip Pham, thầy Philip Phạm sẽ cùng anh em thanh niên của HT Si-ôn trực tiếp lên Lai Châu gặp gỡ gia đình các nạn nhân và trao tặng quà tình thương của anh chị em chúng ta tại Hoa Kỳ đến tận tay người dân đang đứng trước khó khăn về vật chất và đau đớn về tinh thần.

Mọi công việc nhóm Si-ôn và thầy Philip Phạm (thành viên của Vòng Cầu Nguyện 24/7) sẽ ghi nhận và tường trình đến anh chị em, những người thay mặt Chúa cứu giúp con dân của Ngài đang gặp khó khăn qua tai nạn đau lòng vừa qua tại Lai Châu, Việt Nam.

Tôi cầu xin Chúa cảm động lòng nhân ái và rộng rãi của các bạn, anh chị em, hầu cho qua việc làm “LÁ LÀNH ĐÙM LÁ RÁCH” của chúng ta Danh Chúa được TÔN CAO!!!

Trân trọng,
Phan Diễm Châu Hts- Thành Viên của Trạm HealtoSave-Vòng Cầu Nguyện 24/7.

Đóng góp của các bạn, anh chị em xin gởi về:

Chau D. Phan
2616 Westham
Hilliard, OH 43026
ĐT: 614-329-9374
Memo: Giúp Nạn Nhân Sập Cầu.

Nguyền xin Chúa ban ơn dư dật, trả công bội hậu qua đời sống và tấm lòng nhân ái, cưu mang chia sẻ của anh chị em!
THƯỢNG ĐẾ YÊU LOÀI NGƯỜI VÀ TÔI RẤT YÊU CÁC BẠN, ANH CHỊ EM!!!

3A

HIỆP NGUYỆN KHẨN CẤP CHO CÁC ANH CHỊ EM TRONG VỤ SẬP CẦU Ở LAI CHÂU
(Thông điệp này cần được SHARE cho nhiều Cơ Đốc nhân để gia tăng sức mạnh cầu nguyện.)

Đưa Tang Một Con Cái Chúa, Tín Hữu Bị Sập Cầu Tại Lai Châu (Ngày 24/2/2014)

Theo thông tin từ Ban thanh niên Hội Thánh Hà Nội thì vụ sập cầu trong đám tang tại bản Chu Va 68, xã Sơn Bình, Bình Lư, Lai Châu, là của con cái Chúa tại Hội thánh Chu Va 68, Bình Lư, Lai Châu (Liên Hữu Cơ Đốc). Mục sư Giàng A Khoa (mục sư tại Hội Thánh Chu Va 68) cho biết do một gia đình trong hội thánh có người về nước Chúa mà nhiều anh em tín hữu đã đi qua cầu này. Có khoảng 11 người đã chết, trong đó có 2 chi hội trưởng cùng các tín hữu của hội thánh; và 37 người bị thương, trong đó, đa phần là tín hữu của hội thánh.

Danh sách nạn nhân đã qua đời gồm:

1. Vàng A Chư, sinh năm 1982

2. Vàng A Chiếu, sinh năm 1965

3. Vàng A Sinh, sinh năm 1993

4. Giàng A Ninh, sinh năm 1987

5. Thào A Già, sinh năm 1971

(Cả 5 người đều ở thôn Chu Va 8.)

6. Cháng A Sèng, sinh năm 1957, ở Lào Cai

7. Giàng A Chua, sinh năm 1985 (ở thôn Chu Va 6)

8. A Khoa, sinh năm 1978 (ở thôn Chu Va 6)

(Nguồn: http://oneway.vn/)

**********************************************

Chúa Thánh Linh ơi, cầu xin Ngài yên ủi, khích lệ, nâng đỡ tinh thần của những gia đình anh chị em có người thân qua đời do vụ tai nạn sập cầu vừa rồi ở Lai Châu! Xin Chúa cũng chữa lành những người bị thương và khiến họ được phục hồi nhanh chóng. Nguyện sự bình an của Chúa tuôn tràn trong lòng họ, vì biết rằng linh hồn của tất cả những người ở trong Đấng Christ đã được cứu rỗi và có chỗ yên nghỉ, hưởng phước đời đời nơi Thiên Đàng vinh hiển.

Cầu xin Chúa chu cấp tài chính và mọi điều cần thiết cho hội thánh cùng gia đình của những người qua đời, cũng như những anh chị em bị thương tích! Nhân danh Chúa Jesus Christ, amen.

**********************************************

Trong danh Chúa Jesus Christ, chúng ta quở trách những linh cướp, giết, và hủy diệt, những linh nghèo đói đang hành động tại khu vực xảy ra tai nạn sập cầu của tỉnh Lai Châu! Chúng ta vô hiệu hóa sức mạnh của các ngươi và ra lệnh trục xuất các ngươi khỏi vùng trời, vùng đất đó. Hãy đi xuống vực sâu ngay lập tức!

**********************************************

Cầu xin Chúa ban cho người dân tại khu vực xảy ra tai nạn sớm có một cây cầu mới đủ lớn và chắc chắn để đáp ứng nhu cầu giao thông an toàn! Nhân danh Chúa Jesus Christ, amen.

*Vòng Cầu Nguyện 24/7 HTS*

 

QUẢNG NGÃI: HÌNH ẢNH LŨ ĐẶC BIỆT LỚN, SƠ TÁN HƠN 25.000 HỘ DÂN


DC9
Tulip Châu Sa

QUẢNG NGÃI: HÌNH ẢNH LŨ ĐẶC BIỆT LỚN, SƠ TÁN HƠN 25.000 HỘ DÂN

Do ảnh hưởng của hoàn lưu áp thấp nhiệt đới kết hợp không khí lạnh tăng cường, từ đêm 14.11 khu vực tỉnh Quảng Ngãi đã có mưa vừa đến mưa to, có nơi mưa rất to. Mưa lớn, nước lũ các sông lên rất cao, nhiều địa phương trong tỉnh ngập chìm trong nước…

lu lut

Vào lúc 22 giờ tối 15.11, nước lũ sông Trà Khúc tiếp tục dâng cao, tràn qua bờ kè phía Nam dọc dài từ cầu Trường Xuân đến cầu Trà Khúc. Hiện lực lượng chức năng đang tìm cách hạn chế nước lũ trà về phía TP.Quảng Ngãi.

Đây là lần đầu tiên kể từ trận lũ lịch sử năm 1999, mực nước lũ trên sông Trà Khúc đã vượt qua đê bao sông Trà. Ngay trong đêm 15.11, lực lượng chức năng như công an, quân đội, cảnh sát cơ động đã được huy động chốt chặn tại các điểm của tuyến đê bao để cảnh báo người dân và phương tiện không được ra khu vực đê bao sông Trà Khúc.

Theo Kênh 76.net (Quảng Ngãi)

Kính Mời quí đồng hương Quảng Ngãi trên Toàn Quốc Hoa Kỳ xem Tường Trình mới nhất về cơn Lũ Lớn Đang Diễn ra Tại Đây.

Mong quí đồng hương liên lạc về quê nhà để biết tin tức gia đình, động viên và cầu nguyện cho gia đình và người thân của chúng ta đang đối diện với cơn lũ lớn nhất từ hơn 10 năm qua kể từ 1999.

Tulip Châu Sa.

 

“Sống Trên Đời Cần Có Một Tấm Lòng…”- Thi Hạnh


DC9

Tulip Châu Sa

“Sống Trên Đời Cần Có Một Tấm Lòng…”
Tác Giả: Thi Hạnh

Hình như công việc “ăn xin” đã gắn liền với cuộc sống của anh. Tuy nhiên, anh không phải xin cho chính mình, nhưng xin cho những người bất hạnh hơn anh. Công việc này không ai thích chọn riêng cho mình, nhưng dường như đó là một cái nghiệp của những con người có lương tâm, nên không thể làm ngơ khi nhìn thấy đồng bào của mình quá khốn khổ, trong đó có anh. Năm nào cũng thế, nhất là vào mùa thu, khi bão lụt ập về tàn phá miền Trung, thì công việc này của anh lại gia tăng gấp bội. Chỗ này níu, chỗ kia gọi, nhưng toàn người gọi để xin chứ chẳng bao người gọi để cho.

Anh kể rằng; có hai vợ chồng nọ, cùng sống trong một căn nhà, hay phải gọi là một căn chòi lá thì đúng hơn. Căn chòi vỏn vẹn vài mét vuông tồi tàn tăm tối, được lợp bằng những mảnh lá tranh rách nát. Người chồng bị viêm phổi rất nặng, và có triệu chứng chuyển ung thư. Cô vợ cũng đau ốm triền miên, và đứa con nhỏ sức khỏe cũng chẳng khá gì cho mấy. Ước mơ của họ thật nhỏ nhoi; vài bao xi măng, vài viên gạch và vài tấm tôn để  có thể xây một căn nhà nho nhỏ chui vào chui ra, tránh mưa tránh gió.

Mùa thu, những ngọn gió đùa cợt lùa vào từng kẽ lá. Gió đâu hay biết rằng bên trong căn nhà này đang ẩn náu những mảnh đời bất hạnh, và niềm mơ ước duy nhất của họ là: “gió ơi gió đừng thổi nữa, và mưa ơi mưa hãy ngừng rơi”.

Không cầm được dạ xót thương, anh muốn tìm cách để giúp đỡ gia đình nhỏ bé này để dựng một căn nhà che mưa che gió, nhưng anh lại không khá giả gì, chỉ may mắn hơn họ một chút là anh cũng có một căn nhà mái tôn ở một nơi không có thiên tai bão lụt. Anh kêu gọi lòng nhân, bắt đầu từ những người quen biết. Trước hết là hai vợ chồng người bạn thân bên Mỹ, vì nghe đâu họ giàu lắm. Gia tài trên 1 triệu mỹ kim gởi nhân hàng mà quanh quẩn chỉ có mỗi một đứa con gái, nên anh hy vọng họ sẽ giúp nhiều. Sau khi giải bày sự việc, ông bạn giúp cho 50$. Anh tự an ủi:

– Thôi thì cũng được, vì quý là ở tấm lòng, mà tấm lòng của họ chỉ cò bấy nhiêu thôi.

Anh liên lạc thêm vài người bạn ở Mỹ, họ bảo:

– Ôi, người nghèo thì nhiều quá, giúp sao hết được, giúp sao cho xuể?

Anh buồn buồn tâm sự:

– Lạ thật, họ cũng là cử nhân triết, cùng họ luật với anh hồi xưa trẻ, mà lại lý luận kiểu này thì có chết hay không. Đúng là người nghèo rất nhiều, nhưng giúp được người nào thì hay người ấy chứ. Có giúp thì sẽ có vơi đi. Còn như không giúp thì người nghèo càng ngày càng sẽ nhiều ra thêm, và nghèo hơn thêm. Có ai bảo giúp hết đâu mà xuể với không xuể.

Rồi anh lại tiếp tục đi xin. Những người thường hay giúp thì họ cũng đã có nơi để giúp, riêng những người ít nghĩ đến việc từ thiện thì chắc cũng không mong gì họ có thể mở vòng tay ra giúp đỡ một ai. Niềm mơ ước của đôi vợ chồng trẻ kia tuy nhỏ nhoi, nhưng lại trở thành một niềm mơ ước mong manh.      

Có ai đó đã nói rằng: “sống trên đời cần có một tấm lòng…”, nhưng xin đừng chỉ có tấm lòng “…để gió cuốn đi”… mà hãy giữ lấy tấm lòng đó để giúp những người bất hạnh. Vâng, con người ta đẹp vì khoác trên người những mặt hàng hiệu đắt tiền, nhưng người ta sẽ càng đẹp hơn ở tấm lòng biết cho đi vì tình thương nhân loại.

Các bạn muốn giúp đỡ 2 vợ chồng trên, xin gởi sự giúp đỡ của các bạn về:

QUỸ TÌNH THƯƠNG VIỆT NAUY
Số chương mục: 3201 34 01100
IBAN: NO1932013401100
Swift / BIC: SPRONO22

Xin ghi chú: “CĂN NHÀ TÌNH THƯƠNG Ở HÀ TĨNH”.
Chân thành cám ơn các bạn rất nhiều.

 

Les Miserables-Victor Hugo-Những Người Khốn Khổ


DC9
Tuliphantragiang

(Viết Tặng  Bạn Hiền- Tiểu Thảo Trần Tường Vi!)

Les Miserables – Những Người Khốn Khổ – Victor Hugo

Mùa Hè năm 1997, tôi đã xem Les Misèrable do đoàn kịch Broadway trình diễn ở Chicago. Đầu năm 2011 tôi xem lại vở nhạc kịch nổi tiếng này cũng do Broadway trình diễn trên sân khấu nhà hát ở thành phố Columbus thủ phủ bang Ohio. Phải thú thật một điều, vở nhạc kịch được Broadway dàn dựng ngày một công phu và hoàn hảo từ cách phục trang đến lối trình diễn xuất thần của các ca kịch sĩ qua những bản nhạc sống mãi với thời gian bằng lối hòa âm phối khí hiện đại nhưng không mất đi phong cách cổ điển. 

Nhắc tới “Les Miserable” tôi lại thêm một lần cảm ơn nhà dịch thuật âm thầm Nguyễn Văn Vĩnh (xin tìm hiểu thêm về cố dịch thuật Nguyễn Văn Vĩnh Tại Đây ). Ông là người đầu tiên dịch tác phẩm kinh điển này từ tiếng Pháp sang tiếng Việt với nhan đề “Những Người Khốn Nạn”.  

Còn nhớ, năm 1992-1993, chúng tôi nghiên cứu giáo trình Văn Học Phương Tây do Thầy Nguyễn Hữu Hiếu hướng dẫn,  trong đề tài chuyên về văn học cổ điển, lãng mạn và hiện thực Phương Tây nói chung, của Pháp nói riêng, tôi có dịp đọc và suy luận về nhiều bài phê bình văn học viết về nhà viết kịch, nhà văn đại tài Victor Hugo khá thuyết phục.  Khoảng thời gian đó tôi đã từng bình luận và tán thành với hầu hết những đánh giá của các nhà lý luận và phê bình văn học, rằng ông là một nhà văn chịu ảnh hưởng “nặng nề” của tôn giáo, cụ thể là Thiên Chúa Giáo và những gì ông cố gắng miêu tả chỉ xây dựng nên một xã hội kiểu “không tưởng”, không thể có thật.  Tồi tệ nhất là tôi kết luận Ông không nhận định được quy luật phát triển của xã hội vì Ông đã tuyệt đối tin tưởng không chút nghi ngờ rằng: chỉ có Đức Tin mới có thể giải phóng loài người ra khỏi tội lỗi, xã hội mới công bằng, tốt đẹp hơn, người với người mới yêu thương nhau hơn và hy sinh cho nhau hơn, chỉ có Đức Tin mới đem lại cuộc sống thiêng đường nơi hạ giới.  

Kể từ khi (1996) tôi thực sự được tiếp cận với Kinh Thánh- “Quyển Sách Luật Pháp” hay nhất của mọi thời đại, sau gần hai mươi năm, cuộc đời tôi đã có nhiều thay đổi lớn nhờ “Quyển Sách Luật Pháp” đó, nhất là sự thay đổi về tư tưởng (tinh thần). 

Trong dịp Giáng Sinh 2012 vừa qua, tôi đã âm thầm chuẩn bị món quà (duy nhất) bất ngờ cho chị gái tôi (để cảm ơn Tình Yêu Thương và sự hy sinh của chị đã dành cho bản thân tôi và cho gia đình tôi trong lúc hoạn nạn!) ấy là một tấm vé xem phim đúng vào ngày “Boxing Day”, là ngày mà Les Misèrable trình chiếu lần đầu tiên ngoài rạp phim trên toàn quốc Hoa Kỳ.  Một vở nhạc kịch rất ư là “British” (mặc dù “Les Misèable là tác phẩm kinh điển vừa lãng mạn vừa hiện thực của Văn học nước Pháp).  Vở nhạc kịch lôi cuốn ngay từ lúc mở đầu.  Một khung cảnh “khốn khổ” mở ra, để rồi từng nhân vật “khốn khổ” vật lộn với sự khốn cùng, lao đao trước sự tàn nhẫn của cái xã hội đầy dẫy những con người giả dối, ngu dốt, tính xa hoa óc danh lợi của bọn tư bản đỏ đã nhấn chìm bao số phận “khốn khổ”…

Ngồi trong rạp phim đang im phăng phắc, thỉnh thoảng có những tiếng nấc cất lên, lâu lâu tiếng nấc, tiếng sụt sùi lại đồng loạt cất lên từ sự kiềm chế khó khăn của tất cả khán giả trong đó có chị em tôi, tôi lại nghĩ đến ba (3) điều thật là lý thú.  Một là, có một chút tôi trong Les Miserable.  Tôi từng là một Côdét lúc còn bé (Cosette) sống xa cách Cha tôi (đang trong tù “cải tạo”) và Mẹ tôi (đang xa nhà làm mướn cứu đói đàn con). Điều đó đã giúp tôi tích lũy được nhiều kinh nghiệm về cách giữ vững sức mạnh tinh thần và cách tăng cường sức chịu đựng vô bờ trước những “Misèrables” khi tôi lớn lên.  Hai là, tôi cảm giác mình đang xem những số phận “Việt Nam” đang diễn ra trong sự hình dung của mình qua Les Miserable.  Ba là, niềm xác tín của tôi vào Thiên Chúa càng chắc chắn hơn khi cuốn phim kết thúc bằng hình ảnh nhân vật chính Giăng Văn Giăng từ biệt cô con cái nuôi Côdét vào phút cuối đời để về với Thiên Chúa.  Ông ra đi với một Linh Hồn Cao Thượng, thanh thoát và vô cùng hạnh phúc, để lại sự thương nhớ ray rứt trong lòng cô thiếu nữ Côdét…

Khi cuốn phim kết thúc, tôi chợt nhớ lại những nhận định thời còn ngồi trong Đại Học Văn Khoa của tôi về “Les Misèrable” đã quá nông cạn nếu không muốn nói là hoàn toàn trẻ con trong cách nhìn nhận và đánh giá vấn đề về cái gọi là “một xã hội không tưởng” nhà văn Victor Hugo đã xây dựng nên qua các nhân vật cao thượng trong tác phẩm vĩ đại nhất mà Ông đã dành ngót 30 năm để hoàn thành bộ tiểu thuyết “Les Misèrable” vào cuối năm 1861.

Khách quan mà nói, trong số những người theo phái vô thần, đọc và nghiên cứu “Những Người Khốn Khổ” của Victor Hugo trong bất cứ bối cảnh lịch sử nào thì “một xã hội không tưởng” hiện ra trong trí họ là điều không thể tránh khỏi.  Họ đã lý luận rằng, đó chẳng qua chỉ là quan điểm nhân đạo của Hugo muốn hướng tới một xã hội Tự Do-Công Bằng-Bác Ái.  Thật khó cho họ để có thể tin một Giăng Văn Giăng (Jean Valjean) vì cứu đói cháu của mình (con của chị gái) đã ăn cắp mấy ổ bánh mì, bị tố, phải đi tù khổ sai.  Sau khi trốn thoát, Giăng Văn Giăng lại tiếp tục ăn cắp những vật quý trong một nhà thờ nơi Anh đang ẩn trốn khi cảnh sát truy lùng Anh, lại bị bắt, để rồi trước mặt cảnh sát, Đức Giám Mục Monsieur trong nhà thờ đã lần đầu tiên (và duy nhất trong cuộc đời Ngài) “phạm tội” với Chúa ấy là: nói dối cảnh sát để cứu Giăng Văn Giăng.  Hành động cao thượng đó của Đức Giám Mục Monsieur đã tác động đến trái tim một tên ăn trộm quen tay, một tên tù khổ sai mang trong lòng sự thù ghét tận xương tủy cái xã hội lưu manh, bất công đã dồn người dân lao động vào cảnh khốn cùng… Và rồi, Giăng Văn Giăng đã lần tìm đến với Thiên Chúa để tự tìm câu trả lời cho những thắc mắc của chính mình trước một biểu hiện cao thượng ấy của vị Giám Mục.  Linh hồn Anh đã được cứu. Giăng Văn Giăng đã từng bước thay đổi khi hiểu ra, chỉ có Niềm Tin vào Thiên Chúa, thì mới mong giải phóng chính mình ra khỏi một đời sống tội lỗi (như Giăng Văn Giăng).  Một khi đã được giải phóng chính mình ra khỏi tội lỗi, Lời Của Chúa đã thay đổi Giăng Văn Giăng biết sống hy sinh cho những những người “khốn khổ” và trở thành biểu tượng cao thượng trong xã hội lúc bấy giờ.  Anh (sau đó) không những trở thành Thị Trưởng của Thành Phố (dưới một cái tên khác: Mơ-đơ-len) nhờ sự giúp đỡ của Đức Giám Mục Monsieur, mà còn trở thành một Thương Gia giàu có, xây dựng nhiều hãng xưởng để tạo công ăn việt làm cho người dân, những món tiền lời Anh dùng hết cho những việc nhân đạo…

Tôi muốn nhấn mạnh đến hai điểm mà tôi nhận thức được ấy là: Thứ nhất, Niềm Tin vào Thượng Đế có thể thay đổi một con người từ tầm thường trở nên Cao Thượng. Thứ hai, “Những Người Khốn Khổ” hoàn toàn mang tính hiện thực, không hề có chi tiết phi lý hay những lý giải mang tính “không tưởng” của tác giả, cụ thể là Les Miserable hiện đã và đang tái hiện rõ rệt ở Việt Nam.

Niềm Tin vào Thượng Đế có thể thay đổi một con người từ tầm thường trở nên Cao Thượng.

Ngày nay, có biết bao con người từng sống trong tội lỗi, lầm đường lạc bước đã được thay đổi nhờ (qua) Đức Tin.  Họ, tất cả đều trở thành những con người cao thượng, sống một đời sống đạo đức và hy sinh.  Họ, tất cả đều cống hiến cho xã hội bằng cả trái tim tha thứ và yêu thương chính cái xã hội đã từng đưa đẩy họ vào con đường tội lỗi.  Thực tế, tôi đã từng được nghe và chứng kiến nhiều nhân vật đã làm chứng một cách hùng hồn về sự thay đổi kỳ diệu mà Thiên Chúa đã làm trên đời sống vốn lầm lạc và hư mất của họ, khiến lúc nào tôi cũng cảm thấy mình chẳng khác gì như một hạt cát nằm trong sa mạc trước những tính cách cao thượng. 

Một trong những Giăng Văn Giăng đang sống hiện nay mà tôi biết được đó là Mục Sư James MacDonal.  Ông từng sống trong tội lỗi rất lâu.  Trong khi bên cạnh ông là người vợ ngày và đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa để Ngài cứu rỗi linh hồn ông, dẫn dắt ông ra khỏi đời sống lầm lạc mà ông đang bị nó cám dỗ để trở về với gia đình, làm trọn bổn phận của một người chồng đối với vợ, người cha đối với con cái của mình, thì bản thân ông ngày ngày vẫn đi vào những sòng bạc, tham gia vào những sinh hoạt không lành mạnh, kết thân với những nhóm bạn luôn ủng hộ ông trong lối sống tội lỗi, ông đã mang đến nỗi đau khổ tột cùng cho người vợ và các con bé nhỏ của ông đang cần ông, nhưng ông luôn tìm cách ngụy biện, phớt lờ đi, hành động đó khiến làm tăng nỗi đau gấp ngàn lần trong trái tim (bề ngoài) yếu đuối của vợ ông.  Nhưng, cuối cùng, sự cầu nguyện của người vợ đã động lòng Thiên Chúa, trong một phút cô đơn tuyệt vọng, khi tất cả mọi thứ xung quanh bỏ rơi ông, và ông ngồi suy nghĩ lại mục đích của đời mình, cũng như mình đã làm được gì cho vợ và con…ông đã hoàn toàn ở trong tâm trạng tuyệt vọng.  Sự tha thứ và nhân hậu của vợ ông, một Monsieur hiện tại có đời sống đức tin mạnh mẽ vào Thiên Chúa, đã từng bước tác động đến suy nghĩ và việc làm của ông.   Ông nhất quyết tử bỏ đời sống cũ.  Không lâu sau ông đã trở thành một Mục Sư nổi tiếng, đi khắp nơi để nói về tội lỗi đã hủy hoại một giai đoạn trong cuộc đời ông như thế nào.  Biến sự nuối tiếc thành mục tiêu giúp đỡ những người đang sống trong lầm lạc như ông đã từng sống, trở về với con người lương thiện của mình.  Hiện tại, ông là một Mục Sư có sức ảnh hưởng đến hàng triệu con cái Chúa tại nhà thờ Harvest ở Bang Illinois, và khắp nơi trên thế giới qua những lần đi thuyết giảng cũng như qua chương trình phát thanh trực tiếp của Đài Phát Thanh Tin Lành, tầng sóng 91.5 FM.  (Xin đọc thêm về Mục Sư James MacDonal Tại Đây .)

Tôi tin bằng cả trái tim và khối óc của mình rằng, tính cách cao thượng của một một con người luôn có ảnh hưởng tích cực đến những người xung quanh.  Cho dù những người xung quanh có xấu xa và tội lỗi thế nào chăng nữa, thì với Đức Tin và sự khiêm nhường trước Thượng Đế, những con người cao thượng sẽ làm được điều mà người ta thường cho là ảo tưởng hay “không tưởng”. Xã hội hiện tại, còn nhiều và rất nhiều những Giăng Văn Giăng hay James MacDonal đang sống, nhiều hơn chúng ta đang trông mong và hy vọng.

Hiện thực trong “Những Người Khốn Khổ” đang tái diễn ở Việt Nam

Xã hội Việt Nam hiện tại, có biết bao nhiêu là số phận “khốn khổ” như Hugo đã miêu tả đang tái hiện. Có khi còn “khốn khổ” hơn thế nữa, nhất là những “khốn khổ” bị quấy nhiễu và bức hại về tinh thần lẫn thể xác được biểu hiện và tồn tại dưới nhiều hoàn cảnh lẫn hình thức tinh vi khác nhau.  Không ít trong số họ có lúc muốn bức tử để giải thoát…hoặc đã quyết định đi tìm cái chết để bày tỏ sự phẫn uất, bất công (Mẹ Liêng, Mẹ của Blogger Phong Tần)).  Vẫn còn vô số những Phăngtin (Fantine) đang sống vất vưỡng, đau đớn ngay trên quê hương Việt Nam, hoặc trên xứ Đài, xứ Khựa, xứ Lào, xứ Campuchia, và nhiều nơi khác…(như câu chuyện thương tâm của cô gái Việt lấy chồng nước ngoài đã ôm hai con nhảy lầu tự tử). Vẫn còn vô số Cô-dét (Cosette) bé thơ sống đời bất hạnh mồ côi, ngày đêm khao khát tình mẹ, tình cha.  Vẫn còn và ngày càng xuất hiện nhiều những Giăng Văn Giăng phải vào tù ra khám vì những tội danh mờ ám, lãnh nhiều bản án bất công, nghiệt ngã.  Vẫn còn hàng ngàn người nông dân cùng khổ đang cố vươn lên, dùng mạng sống chính mình ra gìn giữ từng tất đất trước sự cướp bóc trắng trợn của bọn “cướp ngày” (là quan).  Chúng kéo đến thôn làng đang bình yên của họ  để chủ tâm làm một cuộc TÀN SÁT rồi tự “khen” đó là “một trận đánh đẹp” vào nhân dân.  Vẫn còn những Marius và Eponine (thành viên của nhóm ABC, một tổ chức sinh viên yêu nước đứng lên làm cuộc cách mạng thay đổi chính quyền giải phóng nhân dân Pháp ra khỏi xiềng xích của chính quyền đương đại), những sinh viên yêu nước này hy sinh tình yêu cá nhân mình đang anh dũng trỗi dậy trước sự khiếp nhược của các vị lãnh chúa Ba Đình để công khai bày tỏ lòng yêu nước, bảo vệ tổ quốc và kêu gọi quyền được làm người tự do căn bản cho dân tộc Việt Nam ngay trên đất nước Việt Nam.

Duy nhất chỉ một điều mà tôi không thấy hoặc chưa thấy, ấy là không có một Giave (Javert) nào trong xã hội Việt Nam hiện tại có đủ cang đảm kết thúc sự sống của mình vì hổ thẹn trước những con người cao thượng như Giăng Văn Giăng, cậu bé dũng cảm yêu nước Gavơrốt.   Mặc dù, cũng như các quan chức ngày nay trên xứ Việt, Giave không học hành đến nơi đến chốn, nói trắng ra là dốt nát nhưng lại lãnh đạo một trấn, song, hắn cuối cùng đã hổ thẹn trước sự hy sinh cao cả của Giăng Văn Giăng khi Anh nhiều lần bị bắt, bị còng tay mà vẫn yêu cầu cảnh sát : “Tôi sẽ theo ông, nhưng trước tiên hãy cho tôi thời gian…”, để làm gì?  Để anh hoàn thành di nguyện của người phụ nữ xấu số vừa chết (Fantine chết, nhờ Giăng Văn Giăng đi tìm Codét, con gái bị thất lạc của Fantine, và sau này là con gái nuôi của Giăng Văn Giăng). Một lần khác, anh xin thêm thời gian để cho anh cứu sống Marius Pontmercy, người thanh niên (là sinh viên) yêu nước đang bị trọng thương trong một trận đụng độ với chính phủ bạo tàn (người yêu của Côdét sau này).  Giave đồng thời hổ thẹn trước cái chết oanh liệt của cậu bé lấy đường phố làm nhà mà chính hắn là người chỉ huy nả đạn vào nhóm sinh viên yêu nước Pháp, trong đó có cậu bé Gavơrốt. Trước khi tự kết liễu đời mình, hắn đã tự tay tháo quân hàm danh dự trên áo mình cài lên áo (xác chết) của cậu bé vì Giave nhận ra, chính Gavơrốt mới là một người hùng thực sự, và hắn chỉ là một tên hèn trước lòng quả cảm của Gavơrốt.   Sự  hổ thẹn đó có lẻ xuất phát từ việc như Hugo đã miêu tả, rằng hắn là người thích đọc sách.

Thật, chưa bao giờ những người tù Giăng Văn Giăng, những người mẹ, người phụ  nữ Phăngtin, những đứa bé mồ côi Côdét, những trẻ thơ sống lang thang không nhà Gavơrốt, những thanh niên sinh viên yêu nước như nhóm ABC của “Những Người Khốn Khổ” lại trở nên rõ rệt và hiện thực hơn bao giờ hết trên mảnh đất hình chữ S ngày càng co rút lại vì sự biến mất những phần lãnh thổ, lãnh hải của Tiền Nhân để lại.

Cuộc cách mạng do nhóm Sinh Viên ABC đứng lên chống chính quyền tư sản hà khắc của Pháp giai đoạn1930-1931 được Hugo ghi lại tuy bị dập tắc, nhưng đã mở màn cho phong trào Nông Dân nổi dậy chống chính quyền phản động năm 1832.  Một xã hội Tự Do-Công Bình-Bác Ái mà Hugo đã miêu tả sau đó đã được hình thành và ngày càng hoàn thiện hơn trên nước Pháp ngày nay.  Nhân dáng của một xã hội Đạo Đức-Tự Do-Công Bình-Bác Ái ấy sẽ lại tái hiện trên mảnh đất hình chữ S một ngày gần đây chăng?  Mong lắm thay!

Luật Pháp không thể đóng vai trò làm cho con người và xã hội tốt hơn.  Luật pháp chỉ có thể ngăn chặn con người phạm tội và xã hội bớt xấu đi ở chừng mực nào đó nếu Luật Pháp công tâm và minh bạch.  Bèn như, Luật Pháp, Tòa Án, Nhà Tù cứ nghiễm nhiên mọc ra như nấm mà sự công tâm và minh bạch không phải là nền tản của Luật Pháp, lại còn được điều khiển bởi những con người vừa dốt nát vừa tàn bạo, ắc chỉ tạo thêm sự rối loạn bất an cho xã hội và không hề mang đến bất kỳ lợi lộc gì cho con người đang sống dưới nền Luật Pháp như lâu đài xây trên cát đó.  Xã hội chỉ tốt hơn khi và chỉ khi con người ý thức được chỉ có Đức Tin mới giúp họ sống một đời sống đạo đức, để biết lựa chọn đúng sai, để tránh những việc làm nhằm mang lại tổn hại cho bản thân, cho gia đình, rộng hơn nữa, cho xã hội, cho dân tộc, cho đất nước.  Tựu trung lại Đức Tin giúp con người tránh xa tội lỗi.  Chỉ có Đức Tin mới là giải pháp cho tất cả, đúng như Victor Hugo đã khẳng định trong tác phẩm “Les Miserable” của mình.

Xin được mượn lời mở đầu bộ tiểu thuyết của chính tác giả  đã đề bút ngày 1 tháng 1 năm 1862 để khẳng định giá trị của Les Miserable:  “Khi pháp luật và phong hóa còn đày đọa con người, còn dựng nên những địa ngục ở giữa xã hội văn minh và đem một thứ định mệnh nhân tạo chồng thêm lên Thiên Mệnh, khi ba vấn đề lớn của thời đại là sự sa đọa của đàn ông vì bán sức lao động, sự trụy lạc của đàn bà vì đói khát, sự cằn cỗi của trẻ thơ vì tối tăm, chưa được giải quyết, khI ở một số nơi đời sống còn ngạt thở, nói khác đi và trên quan điểm rộng hơn, khi trên mặt đất, dốt nát và đói khổ còn tồn tại thì những quyển sách như loại này còn có thể có ích. “