RSS

THƠ Đinh Lăng

THƠ Đinh Lăng

THƠ VIẾT LÚC NỬA ĐÊM

Sẽ có lúc ta gục đầu lên vầng trăng khóc như đứa trẻ
để biết vị mặn của cuộc đời truân chuyên
Sẽ có lúc ta ngồi và đếm tuổi
để biết chôn những tị hiềm vào giấc ngủ lãng quên.
Sẽ có lúc ta ngồi nhìn vào bóng đêm
để tìm ánh sáng…

Như ngọn gió hoang ta dong ruổi trên đường
Ta lầm lỡ và ta hối tiếc
Những lúc như thế ta muốn về bên em
Nghe mùi thơm của tóc, nghe hơi ấm bàn tay
Nghe những dỗi hờn, nghe những đắng cay
Nghe trái tim nói lời chân thật
Nghe những niềm đau hằn sâu khóe mắt…!

Như con sóng ngoài khơi ta miệt mài, tất bật
Nhưng chuyện cuộc đời có ý nghĩa gì đâu
Những lúc như thế ta muốn về căn nhà bé nhỏ
nuôi ước mơ rất đỗi bình thường
Để nghe nụ cười ngây thơ, giọng nói bi bô
và gương mặt thiên thần dạy ta phục thiện

Rồi có lúc nửa đêm ta thức dậy
Nghe mênh mông yên lặng lạ thường
Chợt hiểu ra thân phận là hữu hạn
Giữa vô cùng ánh mắt yêu thương

MỘT NGÀY BÈ BẠN

Mỗi ngày khi mặt trời lên
Dấu chân ngày cũ vẫn còn sương đêm
Ngả lưng xuống vạc cỏ mềm
Nghe trăm năm gọi êm đềm lời ru

Mỗi ngày khi mặt trời xa
Cùng bao bè bạn đi qua đời mình
Đôi khi tự tại lặng thinh
Mà sao sóng vỗ dậy tình ngày xưa

Một ngày, một ngày trời mưa
Mang theo giông, với mây vừa đi qua
Trong màu nắng nhạt chiều tà
Chỉ còn lại bạn, tôi và bóng đêm !

MÁI NHÀ XƯA

Ở nơi đây
hoa cỏ cũng buồn vui
Cũng ngọt ngào nỗi nhớ mong khắc khoải
Khi một chiều ta cuống cuồng về lại
Lặng thầm ngồi bên bức tường rêu
Tìm lại dấu chân của năm tháng cũ
Vết xưa vẫn còn
nhắc ta một thời lam lũ …

Làm sao có thể quên
Cây khế vườn nhà nở nụ hoa đầu tiên
Và vị ngọt, vị chua thuở ấy
Đọng lại trong lòng nỗi nhớ hồn nhiên.
Mái nhà xưa thần tiên
Những đêm đông gió lùa qua vách đất
ru ta vào giấc mơ.

Ta xa nơi đây khi tóc còn xanh lắm.
Giàn thiên lý thơm hương trong đêm.
Những con cua, con cá rô và mùi bùn thôn dã
vị ngọt không có nơi nào bằng
Có buổi chiều chan chén canh phố thị
nghẹn nhớ mùi quê hương !

Ở nơi đây
Những vạch than trên nền gạch cũ
Những lằn roi trưa hè và cánh diều bay tận trời cao
Hơi thở đồng quê như mới hôm nào
Nuôi ta lớn trong lặng thầm, thổn thức.

THỜI ĐÃ MẤT

Ta nhón chân đi về phía trước
Nghe sau lưng mùa lá rụng thật nhiều
Thời trai trẻ chẳng bao giờ trở lại
Rưng rưng tay cầm màu phượng đỏ chắt chiu

Những mùa trăng, trong xanh nỗi nhớ
Đi về đâu cũng có bóng em
Vun vén mãi để bây giờ đổ vỡ
Bao khát khao trôi thật êm đềm

Trăng vẫn lẻ, như bao người cô độc
Đi về nhau nghe nhói những vết thương
Em kiêu sa nơi góc trời phố thị
Một mình ta lau sậy, gió bên đường

Những vần thơ rồi có ngày lẻ bạn
Đêm hút sâu tiếng ai đó đi về
Căn phòng nhỏ không có em hiu quạnh
Một mình ta lồng lộng những giấc mơ…

Rồi tất cả chỉ là thời đã mất
Những mùa trăng đi biền biệt không ngờ
Những khát khao không trở thành sự thật
Chỉ còn là niềm tiếc nhớ bâng quơ…!

 

TÁM (8) Nguyên Tắc Tham Gia Phản Hồi Và Quyền Của Tulip Phan Trà Giang.............. Bạn đọc phản hồi bài viết do Tulip đăng tải xin tuân thủ tám (8) nguyên tắc sau đây: (1) Để lại danh tánh rõ ràng. (2) Chỉ được dùng một (1) nickname và một (1) địa chỉ email duy nhất. (3) Phản hồi KHÔNG ĐƯỢC LẠC ĐỀ. (4) VIẾT BẰNG TIẾNG VIỆT CÓ DẤU. (5) Tránh dùng Tiếng Anh trong trường hợp có thể. (6) PHẢI có tính xây dựng, KHÔNG ĐƯỢC BÔI NHỌ CÁ NHÂN. (7) Từ ngữ PHẢI trong sáng. (8) Nội dung PHẢI rõ ràng và tích cực. Tất cả những phản hồi VI PHẠM bất kỳ nguyên tắc nào của Tulip Phan Trà Giang sẽ được xóa và chuyển sang spam mà không cần thông báo trước. Quản Trị Và Điều Hành Blog: Tulip Phan Trà Giang.

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

 
%d bloggers like this: