RSS

Category Archives: Tùy Bút

Tùy Bút của tôi hoàn toàn là những ghi nhận chân thật, phản ánh nhân sinh quan và tư tưởng sống của cá nhân tôi.

TA PHẢI SỐNG!

SONY DSC
Tulip Châu Sa

***NẾU TA KHÔNG GIẾT CHẾT QUÁ KHỨ BẨN THỈU ĐÓ THÌ NÓ SẼ KHÔNG ĐỂ CHO TA SỐNG***

012

Ta đã BỊ NÉM ĐÁ từ người đó QUÁ NHIỀU
Ta đã chịu đựng những lời nói VU OAN GIÁ HOẠ từ người đó QUÁ NHIỀU
Ta đã cho người đó QUÁ NHIỀU CƠ HỘI ĐỂ ĂN NĂN

K

Và cuối cùng thì…Ta đã phung phí thời gian vàng ngọc và tuổi thanh xuân đẹp nhứt đời người của mình trên con người vừa bội bạc vừa tồi tệ, tệ đến mức không bút sách nào ghi chép lại trọn vẹn được.
Nhưng ta đã GIẾT CHẾT cái quá khứ bẩn thỉu đó và chôn nó vào hố rác…Và bây giờ, trước mặt ta chỉ còn là ÁNH DƯƠNG ĐANG SOI…Sẽ có lúc mây mù kéo tới che đi ÁNH SÁNG ẤY, NHƯNG TA TUYỆT ĐỐI TIN VỚI ĐỨC TIN VÀO CỨU CHÚA, TA SẼ ĐI XUYÊN QUA NÓ CÁCH NGOẠN MỤC!!!

 

Thank You For Your Prayers! Xin Tri Ân!


DC9

Tulip Châu Sa

Anh chị em yêu quí!

Tạ ơn Chúa Hằng Sống Đời Đời!  Lời Ngài là Khuôn Vàng Thước Ngọc!  Tôi lắng nghe Tiếng Ngài qua từng lời cầu nguyện của anh chị em, lòng trào dâng cảm xúc, nghẹn ngào và trái tim vỡ òa ra nhiều tâm trạng khó tả, phần nhiều là vui, vì tôi biết trong hoạn nạn tôi, anh chị em trong gia đình của Chúa quan tâm, lo lắng, cầu thay cho tôi!  Xin TẠ ƠN CHÚA và xin chân thành cảm ơn thời gian và trái tim yêu thương của quí anh chị em!

Riêng phần tôi, cũng qua những lời cầu thay và thăm hỏi, tôi học được bài học rất lớn về ĐỨC TIN!  Từ lâu, tâm hồn tôi bệnh hoạn, thân thể tôi rã rời, hai điều này đôi lúc ảnh hưởng đến Tâm Linh Tôi.  Đã có lúc tôi muốn buông bỏ, vì biết mình không đủ sức gìn giữ Luật Pháp Chúa khi phải sống và hầu hạ người thế gian không Tin Kính Chúa!  Bởi thế, đã không ít hơn 4 lần trong hơn 14 năm nặng nề trôi qua, khi Tâm Linh yếu đuối và đau đớn tột độ vì không thoát được vũng tối đầy tội lỗi, tôi đã từng nghĩ đến : Chết là được lợi vì được về nước Thiên Đàng, dĩ nhiên điều tôi nghĩ đó chỉ khiến Linh Hồn tôi không có cơ hội về đến Thiên Đàng để mà ứng hầu chờ Cha Thiên Thượng phán xét, nó chỉ đi thẳng xuống địa ngục.  Bởi vì, đó chính là lời nói của Satan xúi giục, Satan muốn dùng tôi để làm nhục Chúa, làm lu mờ đi Hình Ảnh Sáng Ngời HY VỌNG của Cứu Chúa Jesus trong trái tim tôi!

Qua những cú sốc liên tục và nặng nề nhất từ Mùa Hè năm 2010 đến nay, lần này đây, Đức Thánh Linh đã phán cho tôi nghe, Chúa sẽ không trách tội tôi nếu tôi quyết tâm xa lánh cuộc sống chung đụng với người thế gian, để tôi tự do, phụng sự Ngài và sống trọn vẹn cho Ngài.  Tôi quả quyết thế, vì Lời Vàng Ngọc của Ngài được chép trong sách Ma-thi-ơ 19:9 và trong I Cô-rinh-tô 7:15.  Tôi sẽ không đắc tội cùng Chúa, và chắc chắn Ngài không trách tội tôi, nhưng Ngài sẽ mang tôi đến nơi Bình An Thánh Thiện của Ngài như Ngài hứa trong I Cô-rinh-tô 7:15. Đáng nguyền rủa thay Satan quỉ dữ, nó cứ muốn ném bùn vào mặt tôi, ném tội lỗi vào tôi.  Nó làm sao thoát được tội ác của nó trước ĐẤNG ĐANG GÌN GIỮ VÀ YÊU THƯƠNG TÔI!!!

Xin quí anh chị em giúp tôi đủ nghị lực để cắt bỏ khối ung thư đã hủy hoại hoàn toàn tâm hồn và thân thể tôi, giờ đây nó đang dần hủy hoại đến Tâm Linh tôi!  Tôi muốn sống để phụng sự Chúa một cách Thánh Khiết như lòng tôi khao khát!  Xin hãy cầu thay cho tôi.  Tôi thành thật cảm kích tình yêu thương của anh chị em dành cho tôi.  Nguyện xin Chúa ban phước lại cho quí anh chị em yêu quí của tôi! Amen!

Thú thật, tôi vô cùng đau đớn khi đọc thông điệp của Mục Sư Trạm Trưởng, lòng tôi như muối xát vào vết thương âm ỉ suốt 14 năm dài đăng đẳng khi tôi nhận ra tôi đã khiến người anh em mình đau buồn vì thái độ của tôi đôi với Chúa.  Cố nhiên, người đau buồn nhất về thái độ của tôi chính là Cứu Chúa Jesus!  Thông điệp của Mục Sư Ân như một lời nhắc nhở đúng lúc của Chúa đã dành cho riêng hoàn cảnh của tôi! Tôi không biết dùng lời gì để Tạ ơn Chúa, chỉ biết, như tôi vẫn thường làm là nguyện dâng trọn đời, trọn trái tim tôi lên cho Ngài từ nay và mãi mãi!!!  Một lần nữa, Xin tạ ơn Chúa! xin gởi lời tri ân đến tất cả quí Mục Sư, quí anh chị em và bè bạn đã quan tâm, hỏi thăm, và dành thời gian cầu thay cho tôi!  Nguyện xin Thiên Chúa Xức Dầu và Chúc Phước trên mỗi công việc quí Mục Sư và quí anh chị em đang nổ lực thực hiện theo chương trình của Chúa!

Tôi vô cùng yêu quí anh chị em!

Trong Tình Yêu Chúa Vô Biên,
Phan Diễm Châu Hts

 

Nghĩ Đến Anh!


DC9
Tulip Châu Sa

Từ hôm hay tin Anh ra đi, tôi thấy mình thẩn thờ.  Vào văn phòng tinh thần lơ lửng, nghĩ đến Anh.  Cho đến phút này, tôi cũng chẳng thể nào tập trung làm việc nổi, thế mới biết sức ảnh hưởng của một con người đạo hạnh mạnh đến thế nào. Tôi không dám hình dung đến người thân và bạn hữu của Anh vào lúc này, những con người từng sát cánh bên Anh, từng được Anh động viên, nâng đỡ tinh thần và cùng làm việc với Anh… Không dám nghĩ vì tôi rất hiểu nỗi đau trong lòng họ trước sự thật họ không muốn chấp nhận rằng, Việt Dzũng đã về Thiên Quốc!

viet-2-8966

Tôi chưa bao giờ gặp Anh,  Anh với tôi là hai người xa lạ.  Tôi ngưỡng một Anh về mọi việc Anh làm.  Có lẽ, điều khiến tôi nghĩ đến Anh nhiều nhất là Tinh Thần Tranh Đấu không ngừng nghĩ (kể cả khi anh đau ốm) cho Tự Do sớm trở về trên quê hương Xứ Việt.  Việt Dzũng ơi!  Tôi khóc Anh hay tôi đang khóc cho hàng triệu con người đang hốt hoảng trước tin Anh ra đi, những con người mà Anh đã vì họ tận hiến cả cuộc đời mình và bây giờ Anh rời khỏi hàng ngũ tiên phong trong khi cuộc tranh đấu đang đến hồi quyết liệt nhất để đi đến thắng lợi mà Anh hằng mơ ước cho dân tộc Da Vàng…

Không! Anh không chết đâu Anh!  Anh chỉ ngủ yên trong cánh tay yêu thương của Chúa.  Di sản Tinh Thần mà Anh để lại cho đời sẽ sống mãi trong triệu triệu trái tim đang tiếc thương Anh.  Anh chỉ đang đi vào một giấc ngủ dài, Anh chỉ nhường lại những công việc Anh đang làm cho thế hệ tiếp nối theo Tinh Thần Vì Tự Do cho dân tộc Da Vàng, phải không Anh!?  Việt Dzũng thương yêu ơi, Anh đã hoàn thành cuộc đua xuất sắc, Anh đã chiến thắng vẻ vang qua sự đấu tranh lặng lẽ trước những đòn tấn công độc hiểm của những kẻ gọi Anh là “kẻ thù”.  Tôi hy vọng và tin chắc rằng thế hệ trẻ sẽ tiếp nối cầm ngọn cờ chiến thắng Anh mang về mà bươn về phía trước, xin Anh hãy yên lòng và ngủ ngoan trong tay Chúa!

Airborne_Certificate2Ca khúc Một Chút Quà Cho Quê Hương Do Nam Ca Nhạc Sĩ, Nhà Báo, Xướng Ngôn Viên Phát Thanh và Truyền Hình, người hướng dẫn chương trình Ca Nhạc Kịch, người Đấu Tranh Cho Tự Do Việt Dzũng đã sáng tác 1978 khi Anh còn đang sinh hoạt trong ban nhạc Đồng Quê với một người bạn Mỹ.

Nguyện xin Thiên Binh và Thiên Sứ của Chúa tiếp rước Linh Hồn người con yêu của Dân Tộc Việt Nam, Con Chim Đầu Đàn của phong trào tranh đấu cho Tự Do tìm đường trở về với đất nước Việt Nam thân yêu về Nước Vĩnh Sanh!

 

Thanks God For the Better Plan


DC9
Tulip Châu Sa

Thanks God! I won’t able to come to Christmas dinner with my Surgery Team at Ohio Skin Cancer Institute because I just found out from email my daughter has Mandatory Reffing Clinic at Ultimate Sports Center Friday, December 13, 7:00 – 9:00 pm. 

Well, my daughter’s need is more important than…gain weight activity event of mine.  I thought I will be missed all the experienced knowledge “talks” with colleagues related to my career, but, thanks God there is another invitation coming today and I like to join with this event better.  I believe I can provide some good information for students at Everest again this year.  Also, I will learn many good and new things from all professors and doctors at the Meeting. 

On that day, my Son, Calvin has music private lesson till 5:00 PM, I still can come to Advisory Board Meeting on time.  Blessed! God is good and everything is always perfect in HIS PLAN for those who obey HIM and keep His Commandments!

Invitation for Advisory Board Meeting
Tuesday Dec 17, 2013
from 6:00pm to 8:30pm

 Dear Chau,

It is our great pleasure to inform you that our Winter 2013 Everest Institute Advisory Board meeting will be held at:

Hickory House
550 Office center Drive
Gahanna, Ohio 43230

At Everest, we are constantly striving to improve the education we provide to our students.  As a respected
member of the local Allied Health and business community, your input is greatly valued. Your attendance would be greatly appreciated.

The Everest Institute Advisory Board Meeting begins at 6:00 pm sharp and continues until 8:30 pm. Dinner and beverages will be provided at the meeting.

Should you have any questions please contact Mrs. Somers at 614-322-3414.

From: Somers, Jeanette [mailto:JKinser@cci.edu]
Sent: Wednesday, December 11, 2013 2:43 PM
To: OSCI Billing
Subject: PAC Meeting

Excellent! It will be a pleasure to see you again Chau.

Jeannette Somers
Account Representative
Everest Institute
614-322-3414 ext. 254
Fax 614-386-5366

jkinser@cci.edu

This e-mail and any files transmitted with it contains information from Corinthian Colleges, Inc. that is confidential. Employees are reminded of their obligations regarding confidentiality and trade secrets as stated in the Employee Handbook and CCi policies. If you are not the intended recipient, you must not disseminate, distribute or copy this e-mail. We respectfully demand that you notify the sender immediately by e-mail if you have received this e-mail in error and permanently delete this e-mail from your system. If you are not the intended recipient, you are notified that disclosing, copying, distributing or taking any action in reliance on the contents of this information is strictly prohibited, will cause damage to CCi and may result in legal liability.

 

Kể Chuyện Thi Thi


DC9

Tulip Châu Sa

Dear Tiểu Thảo,

Tối qua, về nhà đưa Thi đi luyện tập bóng chuyền từ 7 giờ đến 9 giờ.  Nhưng mãi đến 9h 25 mình và con gái mới rời khỏi Club bóng chuyền vì cuộc họp với huấn luyện viên trưởng kéo dài…hơn dự tính.  Mình vui vì con bé ngay ngày đầu tiên đã được huấn luyện viên chọn (cùng 2 bé khác trong số 33 vận động viên) để lên level cao hơn.  Thi Thi vui lắm.  Huấn luyện viên trưởng rất nghiêm túc trong vai trò của mình.  Ông hỏi mình “cô biết vì sao tôi nhận tiền lệ phí quá cao không?”, chẳng đợi mình kịp nghĩ, ông bảo “vì tôi cần tiền để đầu tư vào con của cô”.  Ông đúng là một huấn luyện viên có tài và có tâm và đặt hết trái tim ông vào việc huấn luyện tụi nhóc.  Sau khi ông thuyết…giảng, mình cũng hỏi lại ông một câu (cho…lại vốn..hahaha), “Thưa huấn luyện viên, ông có biết vì sao tôi quyết tâm đầu tư thì giờ và tiền bạc vào con gái tôi qua môn thể thao này không!?”.  Mình cũng chẳng đợi ông kịp nghĩ ngợi…ca luôn một bài…

“Trước tiên, tôi muốn nói ngay, sau khi nghe ông trình bày các luật lệ, điều khoảng và nội qui ông sẽ áp dụng và bắt buột con gái tôi phải tuân theo, tôi vui mừng vì điều tôi lo lắng đã tan biến cả rồi.  Tôi không đưa con tôi đến đây để mong nó thành vận động viên nổi tiếng tài giỏi hay bất cứ điều gì tương tự thế.  Tôi cho rằng, vào các đội bóng chuyên nghiệp như thế này, con tôi không chỉ có học và luyện về kỹ thuật để trở thành một vận động viên bóng chuyền giỏi, tốt cho sức khỏe của nó, và có thể nếu nó đam mê theo đuổi môn thể thao này, nó có thể tìm nguồn tài trợ học bổng cho chương trình Đại Học về sau của nó.  Song, đối với một người mẹ đơn phương vừa làm việc vừa nuôi dạy con trong cái xã hội Mỹ đang tuột dốc về đạo đức và lòng tin này, tôi muốn con gái tôi được tôi luyện về kỹ cương phếp tắc, lòng tự tin ở bản thân và khả năng sinh tồn một cách vừa độc lập vừa tuân thủ theo những nguyên tắc chung theo kiểu đồng đội như khi nó bước vào trận đấu, nó cần tận hết khả năng riêng của nó, song, nó cũng cần phải manh động liên kết với đồng đội để nó có thể là người chiến thắng bằng chính khả năng mình, nhưng chiến thắng của nó không mang lại cho nó cảm giác lẻ loi.  Chiến thắng của đồng đội cũng là chiến thắng của riêng bản thân nó.  Tóm lại, tôi muốn qua kỷ luật nghiêm ngặt của Club, con tôi sẽ trở nên nhạy bén trên mọi phương diện và trở thành người có trách nhiệm đối với bản thân và cộng đồng, sau này nó sẽ sống độc lập bằng lòng tự tin, tôi nghĩ, cuộc đời nó sẽ khác đi theo hướng tốt nhất sau khi nó rời khỏi nơi này!”

Hahaha…thế là 1 điều Tiểu Thảo ạ!  ông nghe mình…đòi hỏi cũng có lý nên rất tán thành.  Cuối cùng thì ông kết luận, để đạt được điều cô mong muốn, chúng tôi cần cô hợp tác.  Chắc chắn rồi.  May mà bé Thi bỏ ý định vào đội Cheer Leading, lỡ con bé vào đó thì..kẹt lắm.  Ông này bảo ông chỉ cho phếp nghỉ luyện tập khi có sự kiện quan trọng ở trường, như tham gia thi đấu ở trường, hay biểu diễn nhạc giao hưởng trùng ngày giờ, còn Cheer Leading ông không xem đó là môn thể thao hay bất cứ hoạt động gì hữu ích, nghĩ luyện tập vì lý do này ông sẽ  tính vắng mặt không lý do.  Đi học về phải làm bài tập ngay, nghỉ vì phải làm bài tập ông cũng tính vắng mặt không lý do, mỗi lần nghĩ trở vào điều nhận một hình phạt nhẹ, như ngồi ngoài không được luyện tập và thi đấu, nghĩ 6 buổi trong hai mùa bóng ông sẽ remove khỏi Club của ông và không bao giờ nhận trở lại vớ một record tồi như vậy…Nói chung, mình “kết” bản lĩnh và phép tắc của ông, ông hoạt bát năng động và SIÊNG NĂNG.  Mình cực ghét thói lười, lười đẻ ra loài hay ngụy biện và suy diễn, cuối cùng là đi đến đổ tội cho người khác vì thói lười chảy thây của mình.  Mình cực ghét vì từng là nạn nhân của những kẻ lười.

Mình hỏi Thi nhà của cô bạn cùng được chọn lên đội bóng giỏi hơn hôm nay ở đâu để mình chủ động liên lạc phụ huynh của cháu phòng khi có chuyện khẩn phải lo cho Chương mình nhờ bố mẹ bạn của Thi (Thêm vào đó Thứ Tư là ngày mình học lớp Kinh Thánh ở nhà thờ, trùng với ngày giờ luyện tập của Thi Thi- đầu năm lớp mở lại, tới lúc đó mình lại nghĩ cách làm thế nào con có thể đến Club luyện tập mà mẹ cũng có thể ngồi ở Thánh Đường học Kinh Thánh!).  May mắn là bố của cháu bé ở gần nhà thờ mẹ con mình đi về hàng tuần.  Anh ý khoe mới mình, 5 đứa con đứa nào cũng giỏi thể thao, vợ chồng anh đầu tư cho các cháu rất nhiều, giờ các anh chị của bạn Thi Thi điều đang chơi trong các đội thể thao chuyên nghiệp từ bật đại học xuống Middle school.  Anh ý còn khoe vợ ở nhà, dù không đi làm nhưng rất bận rộn với việc nội trợ và chăm sóc gia đình, vì thế, việc giúp tụi nhóc học thêm ngoài giờ một tay anh đảm trách cả.  Mình thấy Thi ngồi lóng tai nghe, mình chuyển sang chuyện khác.  Hôm nào mình nhờ Thi xin số điện thoại của Mẹ cháu bé bạn Thi để tiện liên lạc khi cần nhờ đỡ.  Mình cũng có thể giúp đưa đón cháu bé khi họ cần, giúp qua, giúp lại khi mình cần nhau.  Xem ra, theo “nghiêm luật” của huấn luyện viên trưởng, Thi Thi phải thay đổi hoàn toàn cách sinh hoạt, ăn uống và nghỉ ngơi rồi dì Tiểu Thảo… Chẳng khác nào như vào…quân trường.  Song, ở tuổi này rất cần phải thế.  Ở nhà mẹ dạy không nghe, vào…quân trường dễ gì mà bị tha khi Thi Thi phạm luật.  Tạm lo được một mối.  Chừng nào gặp khó khăn nữa thì nghĩ tiếp.  Giờ để cho đầu óc thảnh thơi mần việc, kiếm tiền để hai đứa nhỏ ấm tấm thân và no cái bụng.   Chúc Dì một đêm ngủ…ngoan bên em Pat nha!!! 🙂

 

Buồn Thay…


DC9

Tulip Châu Sa

Gần hai tiếng đồng hồ, mình làm việc với hãng bảo hiểm Anthem, nhân viên của họ hầu hết là…(tuyển) mới liên tục, cô nhân viên Jennifer gần như không hiểu hết những công việc cô đang thụ lý.  Mình phải chờ đợi quá lâu mà không có câu trả lời xác đáng…chóng mặt vì cứ bị cô put on hold rồi “sorry” vì không tìm ra nguồn tin xác thực.  Mình phải cúp máy, gọi lại để mong phếp…lạ xảy ra gặp được người nhân viên…cũ hơn, cuối cùng thì Chúa đã  giúp mình, chỉ không quá 5 phút, những điều cần biết được Cô Joy giải thích và cung cấp đầy đủ.  Trước khi hang up cuộc gọi, mình yêu cầu cô Joy cho mình gặp Supervisor hay Manager của cô.  Joy thảng thốt:

–  Cô không hài lòng ở tôi việc gì thế!?

–  Lý do nào khiến cô nghĩ tôi không hài lòng về cô?.  Mình hỏi lại Joy.

Vài giây yên lặng, Joy giải thích:

– Ah, không…tại vì cô Jennifer đã khiến cô thất vọng…nên… tôi nghĩ có lẽ tôi cũng…

Mình cắt ngang.

–  Cô phải tự tin ở mình chứ, Joy!  Cho tôi gặp chủ của cô đi, tôi không muốn làm mất nhiều thời gian làm việc của cô đâu. Xin làm ơn!

– Vâng! cô đợi cho vài giây.

– Cảm ơn cô, Joy!

Thế là, mình đã nói chuyện với Manager của cô về cô.  Mình bảo rằng, mình rất hài lòng với khả năng và phong cách làm việc của  Joy.  Cô ấy đáng được ghi nhận sự cảm kích của mình và mình muốn chủ của Joy cần phải biết điều đó về cô.

tutin

Vì sao thế nhỉ!?  Xã hội bây giờ…không lẽ chỉ toàn những điều xấu!?  Tâm lý của nhân viên làm việc bây giờ không lẽ ai cũng thiếu tự tin ở bản thân và cứ lo lắng kiểu như Joy hôm nay? Càng nghĩ, càng thấy xót xa làm sao ấy mà mình không thể giải thích…Cuộc sống có quá nhiều điều khiến con người bây giờ, nhất là đối với phụ nữ, họ luôn phải sống chung với trầm uất (major depression), lo âu (anxiety), phiền muộn (Malaise) và mỏi mệt (Fatigue-đối vớ phụ nữ sắp mãn kinh)…  Lòng tự tin của con người bị đè bẹp dưới những thứ nghiệt ngã do chính xã hội này tạo ra, và biểu hiện của Joy hôm nay là một hệ lụy.

Đâu rồi nếp sống lành mạnh của người dân Hoa Kỳ thập niên 60s, 70s!?

Nguyền xin Chúa thức tỉnh người dân Hoa Kỳ, trở lại nếp sống lành mạnh TIN KÍNH CHÚA mà thế hệ cha ông của họ đã hết lòng gìn giữ và lưu truyền.  Có như vậy xã hội này mới bớt đi những cô Joy!

Ghi vội lại điều này, mình nghĩ lại mình, có thể, nếu trước đó mình không gặp Jennifer mà là Joy thì mình đã không cảm kích Joy và đã không yêu cầu Joy cho mình gặp chủ của cô để nói với chủ của cô vài câu cảm kích vừa rồi…Thì ra, chính mình cũng thấy mình bất ổn khi phải sống và làm việc trong guồng máy không thực sự điều khiển bởi ĐỨC CHÚA TRỜI như trong HIẾN PHÁP HOA KỲ ĐÃ GHI RÕ : “ONE NATION UNDER GOD!” (“I shall not have lived in vain”- Thomas Jefferson-Người đầu tiên soạn thảo Hiến Pháp Hoa Kỳ).  Ôi! Buồn thay!

 

Delta Flight 15- NGHĨA CỬ ĐẸP QUANH BIẾN CỐ KHÔNG TẶC 911


me 9
Tulip Châu Sa

Delta Flight 15
By:  Flight Attendant Jerry Brown

Please Read This Fantastic and Inspirational Article In English Here

CHUYẾN BAY DELTA 15
Bởi: Chiêu Đãi Viên Jerry Brown
Tulip Chuyển Ngữ

Đã gần 12 năm trôi qua kể từ biến cố 9/11.  Vào một buổi sáng Thứ Ba, ngày 11 Tháng Chín năm 2001, chúng tôi đã rời khỏi Phi Trường Quốc Tế Frankfurt (Đức Quốc) khoảng 5 tiếng đồng hồ và đang bay qua Bắc Đại Tây Dương.

Thình lình, tấm màn ngăn cách giữa buồng lái với khoang tàu hành khách vén lên, lập tức tôi được gọi vào buồng lái gặp phi công trưởng.

Vừa bước vào buồng lái, tôi để ý nhận thấy ngay mức độ nghiêm trọng biểu lộ trên khuôn mặt mọi người. Phi công trưởng đưa cho tôi một bản tin vừa in ra từ văn phòng chính của hãng Hàng Không Delta Atlanta, thông điệp gởi đến chỉ vỏn vẹn câu: “Mọi tuyến không lưu trên lục địa Hoa Kỳ đều bị cấm. Hãy đáp khẩn cấp càng sớm càng tốt xuống phi trường nào gần nhất.  Hãy thông báo điểm đáp.”

Không ai nói thêm một lời nào cho tôi biết điều này nghĩa là gì. Chúng tôi biết đây là một tình huống nghiêm trọng mà chúng tôi cần phải tìm đất liền để hạ cánh ngay. Phi công trưởng xác định sân bay gần nhất là phi trường Gander, Newfoundland cách vị trí đang bay 400 dặm. Ông liên lạc với trạm không lưu Canada để xin cho thay đổi đường bay, lập tức được chấp thuận họ không cần hỏi lý do. Tất nhiên sau đó chúng tôi đã hiểu ra lý do tại sao họ chấp thuận không chút do dự.

Trong khi phi hành đoàn chuẩn bị cho máy bay hạ cánh, một tin nhắn đến từ Atlanta báo cho chúng tôi biết có hành động khủng bố trong khu vực New York. Vài phút sau tin cập nhật cho biết có không tặc.

Chúng tôi quyết định NÓI DỐI với hành khách trong khi chúng tôi vẫn còn ở trên không. Chúng tôi nói với họ rằng máy bay gặp một trục trặc nhỏ về cơ khí và cần phải hạ cánh tại sân bay gần nhất ở Gander, Newfoundland để kiểm tra.

Chúng tôi hứa sẽ cung cấp thêm thông tin sau khi hạ cánh ở Gander. Có nhiều hành khách phàn nàn, nhưng điều đó không có gì là lạ. Bốn mươi phút sau, chúng tôi hạ cánh xuống Gander. Giờ địa phương lúc bấy giờ tại Gander là 12:30 PM tức là 11:00 AM New York.

Khi chúng tôi đáp xuống thì đã có khoảng 20 máy bay khác cũng đã đáp xuống, họ đến từ khắp nơi trên thế giới và cũng đã phải chọn lối đi vòng này trên đường đến Hoa Kỳ.

Sau khi chúng tôi đã hạ cánh an toàn trên phi đạo chờ lệnh mới, phi công trưởng thông báo như sau: “Thưa quý vị, chắc quí vị đang thắc mắc rằng phải chăng tất cả các máy bay xung quanh chúng ta cũng đang có vấn đề trục trặc về cơ khí tương tự như chúng ta.  Không, thật ra chúng ta đang ở đây vì một lý do khác.” Sau đó, ông tiếp tục giải thích thêm đôi chút cho chúng tôi biết về tình hình tại Hoa Kỳ. Có những tiếng thở hổn hển ồ to lên và những ánh mắt nhìn hoài nghi thảng thốt.  Phi công trưởng thông báo cho hành khách biết rằng giới hữu trách của phi trường Gander bảo chúng tôi giữ yên tại chỗ.

Bấy giờ, trách nhiệm và quyền quyết định về tình trạng của chúng tôi tùy thuộc ở chính phủ Canada và lệnh của họ là không ai được ra khỏi máy bay, đồng thời cũng không ai ở dưới đất được phép đến gần bất kỳ phi cơ nào.  Chỉ có cảnh sát sân bay cứ lâu lâu lại đến dòm ngó chúng tôi một lúc,  sau đó đi qua các máy bay khác. Trong khoảng một giờ đồng hồ kế tiếp, thêm nhiều máy bay hạ cánh và sau cùng Gander tiếp nhận tất cả là 53 máy bay từ khắp nơi trên thế giới, 27 chiếc trong số đó là phi cơ hàng không thương mại của Hoa Kỳ.

Trong khi đó, những tin tức bắt đầu phát ra trên hệ thống âm thanh của phi cơ. Lần đầu tiên chúng tôi được biết các phi cơ bị không tặc đã đâm vào Trung Tâm Mậu Dịch Thế Giới ở New York và vào Ngũ Giác Đài trong vùng Washington, DC. Mọi người cố gắng dùng điện thoại di động của họ, nhưng không thể kết nối vì hệ thống truyền sóng ở Canada khác với Hoa Kỳ.  Một số người gọi thông, nhưng chỉ có thể kết nối với tổng đài ở Canada và họ cho biết rằng các làn sóng nối kết vào đất Hoa Kỳ đã bị chặn hoặc bị nghẹt.

Khoảng vào buổi tối trong ngày, tin tức cho chúng tôi biết rằng hai tòa cao ốc Trung Tâm Mậu Dịch Thế Giới đã sụp đổ và chiếc phi cơ thứ tư bị không tặc đã đâm xuống đất. Bấy giờ hành khách đều kiệt sức về thể chất lẫn cảm xúc, nhưng họ không lộ nỗi sợ hãi, tất cả mọi người đều bình tĩnh đáng kinh ngạc.  Chúng tôi chỉ cần nhìn ra ngoài cửa sổ là nhìn thấy 52 phi cơ bị lạc khác để nhận ra rằng chúng tôi không phải là những người duy nhất trong tình trạng khó khăn này.

Trước đó chúng tôi được thông báo rằng họ sẽ cho phép từng máy bay một cho hành khách lần lượt ra khỏi máy bay. Lúc 6 giờ chiều, nhân viên Phi Trường Gander nói với chúng tôi rằng  phiên chúng tôi được phép rời phi cơ sẽ là 11 giờ sáng hôm sau. Hành khách không hài lòng tí nào, nhưng họ cũng buông xuôi chấp nhận tin không vui này mà không phản đối ồn ào; họ bắt đầu chuẩn bị sẵn sàng để ở qua đêm trên máy bay.

Gander hứa với chúng tôi sẽ chăm sóc y tế khi cần thiết, nước, và dịch vụ vệ sinh. Và họ đã giữ lời. May mắn thay chúng tôi không có tình huống y tế nào phải lo lắng. Chúng tôi có một phụ nữ trẻ mang thai 33 tuần. Chúng tôi đã chăm sóc rất chu đáo cho thai phụ đó. Đêm đã trôi qua không gặp biến cố nào ngoại trừ sự xếp đặt chỗ ngủ không được thoải mái.

gander

Hành khách lỡ đường tại phi trường quốc tế Gander, Canada 9/11/2001

Khoảng 10giờ 30 sáng ngày 12, một đoàn xe buýt trường học chạy đến. Chúng tôi ra khỏi máy bay và được đưa đến nhà ga, nơi chúng tôi phải thông qua thủ tục nhập cảnh và quan thuế, sau đó phải ghi danh với Hội Hồng Thập Tự.

Sau đó chúng tôi (phi hành đoàn) được tách ra khỏi đám đông hành khách và được xe van đưa đến một khách sạn nhỏ. Chúng tôi không biết hành khách của chúng tôi được đưa đi đâu. Nhân viên của Hội Hồng Thập Tự cho chúng tôi biết rằng thị trấn Gander có dân số khoảng 10.400 người và họ đang có khoảng 10.500 hành khách phải chăm sóc từ tất cả các máy bay đã buộc phải đáp xuống Gander! Họ bảo chúng tôi hãy yên tâm nghỉ ngơi tại khách sạn và họ sẽ liên lạc khi các phi trường Hoa Kỳ mở và hoạt động trở lại, nhưng chắc là phải mất một thời gian.

Chỉ khi chúng tôi đến khách sạn và bật Truyền Hình lên, chúng tôi mới biết hết toàn bộ cuộc tấn công khủng bố ở quê nhà (Hoa Kỳ), 24 giờ sau khi nó bắt đầu diễn ra.

Trong lúc đó, chúng tôi có rất nhiều thì giờ rảnh rỗi và nhận thấy rằng người dân Gander vô cùng thân thiện. Họ bắt đầu gọi chúng tôi là “người máy bay.” Chúng tôi tận hưởng và đón nhận tính hiếu khách của họ, khám phá thị trấn Gander, thực sự chúng tôi đã được trải qua một khoảng thời gian khá tốt đẹp ở nơi đây.

Hai ngày sau, chúng tôi nhận được điện thoại thông báo chúng tôi được đưa trở lại sân bay. Trên máy bay, chúng tôi đoàn tụ với các hành khách của mình và khám phá những gì họ đã làm trong hai ngày qua. Những điều chúng tôi khám phá đó thật không thể nào tin được.

Gander và tất cả các cộng đồng xung quanh (trong vòng bán kính 75 cây số) đã đóng cửa tất cả các trường trung học, hội trường, nhà nghỉ, và bất kỳ nơi tập hợp lớn nào khác. Họ biến tất cả các cơ sở vật chất đó thành chỗ trú ngụ chung cho tất cả lữ khách lỡ đường. Có chỗ thì trải chiếu, chỗ thì trải nệm, chỗ thì trải túi ngủ và gối nằm.

Tất cả các học sinh trung học được kêu gọi tình nguyện đóng góp thì giờ để chăm sóc cho “khách lỡ đường.”  218 hành khách của phi cơ chúng tôi được đưa tới một thị trấn có tên là Lewisporte, cách Gander khoảng 45 cây số, nơi đó họ được trú ngụ trong một trường trung học. Hành khách phụ nữ nào muốn có khu ngủ riêng cũng được sắp xếp theo ý muốn. Các hành khách đi chung cả gia đình cũng được ở lại chung với nhau. Tất cả các hành khách lớn tuổi được đưa tới nhà riêng của cư dân trong vùng.

Các bạn còn nhớ người phụ nữ trẻ mang thai chứ? Cô ấy được đưa đến một nhà riêng đối diện bên kia đường với một cơ sở chăm sóc khẩn cấp 24 giờ. Có một Bác Sĩ đã được cử đến sẵn nếu cần, các y tá nam và nữ túc trực cạnh đám đông trong suốt thời gian tạm trú.

Các cuộc gọi điện thoại và e-mail về Hoa Kỳ và thế giới được thiết lập sẵn để tất cả mọi người có thể dùng mỗi ngày một lần. Vào ban ngày, hành khách được cung cấp các chuyến “du ngoạn”. Một số chọn đi du ngoạn bằng tàu thuyền trên các sông hồ và bến cảng. Một số chọn đi về đồng nội và trong các khu rừng của địa phương. Các tiệm bánh mỳ địa phương tiếp tục mở cửa để làm bánh mỳ tươi phục vụ khách lỡ đường.

Thức ăn được các cư dân nấu nướng ở nhà rồi mang đến cho các trường học. Người nào thích dùng bữa ở nhà hàng theo sự lựa chọn của họ cũng được đưa đi và được cung cấp các bữa ăn tuyệt vời. Tất cả mọi người đều được cấp phiếu miễn phí đến các tiệm giặt ủi địa phương để giặt quần áo vì tất cả hành lý vẫn còn giữ trên máy bay.

Nói cách khác, mọi nhu cầu cần thiết nhất của lữ khách lỡ đường đã đều được đáp ứng đầy đủ. Hành khách đã khóc khi kể lại với chúng tôi những câu chuyện này.

Cuối cùng, khi có tin tất cả phi trường ở Hoa Kỳ đã mở cửa trở lại, hành khách của chúng tôi được chở đến sân bay đúng giờ và không thiếu một người nào. Hội Hồng Thập Tự địa phương đã nắm đầy đủ tất cả các thông tin của mỗi hành khách và đã đưa trả hành khách về lại đúng chuyến bay. Họ phối hợp tất cả mọi điều một cách tốt đẹp. Thật đúng là hoàn toàn không thể tin được.

Khi hành khách đã lên máy bay, tâm trạng họ giống như vừa mới đi một chuyến du hành trên biển. Tất cả mọi người đều biết tên nhau. Họ trao đổi những câu chuyện của họ trong mấy ngày qua, khoe với nhau xem người nào được đối xử tốt hơn.

Chuyến bay của chúng tôi về đến Atlanta trông giống như một chuyến bay du ngoạn ăn chơi được thuê bao. Phi hành đoàn tránh ra để hành khách của chúng tôi tự do. Thật không thể tưởng tượng được. Hành khách hoàn toàn nốt kết với nhau và gọi nhau bằng tên một cách thân mật, cùng nhau trao đổi số điện thoại, địa chỉ nhà, địa chỉ email.

Và sau đó là một điều bất thường xảy ra.  Một trong những hành khách của chúng tôi đến gần tôi và hỏi tôi rằng ông ta có thể dùng hệ thống âm thanh của phi cơ để nói vài lời được không. Chúng tôi không bao giờ cho phép điều đó trước đây. Nhưng lần này thì khác. Tôi nói “tất nhiên” và đưa máy vi âm cho ông. Ông nhắc mọi người về những gì họ vừa trải nghiệm trong mấy ngày qua. Ông nhắc nhở họ về lòng hiếu khách và tử tế mà họ đã nhận được từ tay của những con người hoàn toàn xa lạ. Ông tiếp tục nói rằng ông muốn làm một điều gì đó để đền đáp lại cho những cư dân tốt bụng của Lewisporte.

Ông cho biết ông sẽ thành lập một Quỹ tín thác dưới tên của DELTA 15 (Số hiệu chuyến bay của chúng tôi). Mục đích của quỹ tín thác là cung cấp học bổng đại học cho học sinh trung học của Lewisporte. Ông kêu gọi mọi khách đồng hành cùng chuyến bay đóng góp bất kỳ số tiền bao nhiêu cũng được. Khi chúng tôi đã gom góp đủ hết các tờ giấy ký tên hứa đóng góp có ghi số tiền, tên họ, số điện thoại và địa chỉ, tổng số khoản tài trợ là trên$14.000!

Người đề xướng đó là một Bác Sĩ ở Virginia, ông hứa phần ông sẽ đóng góp bằng với số tiền hành khách đã hứa đóng góp và sẽ tiến hành thủ tục giấy tờ lập học bổng. Ông cũng nói rằng ông sẽ chuyển đề nghị này đến Công Ty Hàng Không Delta và sẽ yêu cầu họ cùng hiến tặng.

Khi tôi viết lại những điều kỳ diệu này, quỹ tín thác đã lên hơn $1.5 triệu và đã hỗ trợ 134 học sinh theo học đại học.

Tôi chỉ muốn chia sẻ câu chuyện này bởi vì bây giờ chúng ta cần những câu chuyện đẹp như thế trong cuộc sống hôm nay. Nó mang lại cho tôi một chút hy vọng khi biết rằng người ta dù ở nơi xa xôi nào vẫn có thể đối xử tử tế với người lạ từ phương nào trôi dạt tới. Nó nhắc tôi thế giới này có bao nhiêu điều tốt đẹp. Bất chấp mọi điều xấu xa chúng ta thấy đang diễn ra trong thế giới ngày nay, câu chuyện này khẳng định rằng vẫn còn rất nhiều người tốt và thánh thiện trên thế giới và họ sẽ hiện ra khi bạn đang ở trong tình thế xấu tệ đi.

Xin Chúa ban phước lành cho Nhân Dân Hoa Kỳ. Xin Chúa ban phước lành cho người dân Canada!